⬅ Trước Tiếp ➡

Cô gái với thân hình thẳng tắp mà đứng ở cạnh cửa, tóc dài đến eo, màu đen nhánh, nhu thuận giống như truyện tranh thiếu nữ, trên mặt mang theo một chiếc khẩu trang, che khuất hai phần ba gương mặt, chỉ lộ ra một đôi mắt đen lấp lánh, giống như một dòng nước suối tinh khiết, lông mi dài và dày nhấp nháy, như muốn câu hồn phách của người khác.
Văn Sâm cảm thấy như có một dòng điện chạy qua người mình, tê tê dại dại.
Văn Nguyệt thấy hắn một mực nhìn chằm chằm vào Ngôn Hi, liền đến gần Ngôn Hi rồi bất ngờ đem khẩu trang trên mặt cô kéo xuống.
” Hai người không phải là đã gặp mặt rồi chứ?Giới thiệu một chút, đây là em trai tớ tên Văn Sâm, còn đây là bạn thân tốt nhất của chị, Ngôn Hi”.
Khẩu trang trên mặt Ngôn Hi bị kéo xuống, ánh mắt Văn Sâm liền bị thu hút, cậu nhìn đến ngây người.
Một khuôn mặt nhỏ tinh xảo, làn da trắng mịn màng như sứ, mũi thẳng, đôi môi như một đóa hoa anh đào, hồng hào và nhỏ.
” Tiểu Sâm? Tiểu Sâm?”.
Văn Sâm nhìn đến ngây người, đến khi Văn Nguyệt đẩy anh mấy cái, anh mới ý thức được là mình đã thất thố.
Trong Lòng Đối Với Cô Nổi Lên Dục Vọng
” Như thế nào, lại xem ngây người?”
Văn Nguyệt đánh cậu một cái.
Văn Sâm lúc này mới khôi phục lại tinh thần, khóe miệng nhếch lên, vừa định chào hỏi với Ngôn Hi, liền thấy cô bình tĩnh kéo khẩu trang lên, khuôn mặt không có một chút biểu cảm nào.
Cô dường như không có một chút hứng thú nào với cậụ
Khuôn mặt của Văn Sâm cứng đờ, cậu ngượng ngùng sờ sờ đầu tóc của mình.
” Ha ha ha ha ”
Văn Nguyệt cũng là lần đầu tiên thấy người em trai luôn cởi mở nhiệt tình này của mình đi đâu cũng có người được người ta chào đón hôm nay lại chết lặng vì không được chú ý.
Tuy nhiên có thể được Ngôn Hi nhìn, thật đúng là không có nhiều người lắm.
“Thất thần làm gì? Còn không chạy nhanh lại giúp chị đây thu dọn đồ đạc.”
” Được.”
Văn Sâm vỗ bóng trong tay rồi cúi người nhấc cái bưu kiện chuyển phát nhanh trên mặt đất.
Cậu rất cao, cơ bắp rắn chắc, sức mạnh cũng lớn, trực tiếp đem một lượt đồ chuyển phát nhanh chuyển xuống dưới mà không cảm thấy mệt, cố tình Ngôn Hi cảm thấy cậu mang nhiều đồ cùng một lúc như vậy chắc sẽ đau thắt lưng nên theo bản năng mà cúi đầu giúp cậu ta một phen.
Do sáng sớm thức dậy cô không kịp đổi đồng phục nên trên người cô là bộ đồ ngủ. Hai dây đai mỏng được buộc chặt vào vai, cổ áo chữ V khi cúi xuống như có như không mà lộ ra một khoảng lớn độ cong như tuyết trắng, mê người đến cực điểm.
Văn Sâm cúi xuống nhấc hàng lên, vừa ngẩng đầu liền nhìn thấy một màn như vậy, cậu không kịp đề phòng mà ngẩn ngơ nhìn hình ảnh kiều diễm này.
Ngay lập tức, chuyển phát nhanh trượt khỏi tay cậụ
Ngôn Hi hoảng sợ, phản ứng nhanh duỗi tay tiếp lấy, đại kiện chuyển phát nhanh đập vào đầu ngón tay cô.
” A…”
” Cô không sao chứ?”
Văn Sâm lo lắng mà cầm lấy tay cô.
Bàn tay của cô mịn màng và trắng nõn, vào buổi sáng nên mang theo chút lạnh lẽo, cảm xúc cầm trên tay thật tuyệt.
Văn Sâm nhịn không được nhéo nhéo một chút, Ngôn Hi sợ tới mức rụt tay trở về.
Đại khái là bởi vì vừa mới chơi bóng rổ, lòng bàn tay cậu nóng bỏng, trên tay có một vết chai mỏng, khi cầm tay cô mạnh mẽ mà ấm áp, có một cỗ hormone mãnh liệt tràn ngập ra trong không khí.
Văn Nguyệt nhìn bầu không khí kì quái của hai người, vừa định nói chuyện, Ngôn Hi liền đi vào phòng.
“Hai người dọn đi, tôi phải chuẩn bị đi làm.”
Nói xong, cô đóng cửa lại.
Văn Sâm ở bên ngoài ngây ngốc mà nhìn cánh cửa.


⬅ Trước Tiếp ➡