⬅ Trước Tiếp ➡

Không được, cậu không thể ở lại lâu, nếu cậu ở lại lâu chắc chắn sẽ phạm sai lầm như ngày hôm qua.
Văn Sâm đứng dậy muốn đi, nhưng ở trong mắt Ngôn Hi, chính là ghê tởm hành vi mở phim cấp ba của cô, một cái liếc mắt đều không cho cô, ghét bỏ mà tránh đi.
" Văn Sâm .
".
Giọng nói Ngôn Hi run rẩy, hoảng loạn mà gọi cậụ
Cậu sẽ không sẽ không hiểu lầm cô cố ý chứ?.
Nên giải thích thế nào mới khiến cậu tin tưởng cô?.
Cô gái nhỏ giọng nói kiều mị ấm áp mang theo vài phần nhu nhược đáng thương, Văn Sâm nghe được làm tiểu huynh đệ dưới háng đau đớn khó nhịn mà run rẩy.
Mẹ nó .
Cậu cứng đến muốn đem quần chọc thủng, cô còn gọi cậu, là muốn cậu nổi điên sao?.
Hiện tại trong đầu cậu có điểm điên cuồng.
Văn Sâm nắm chặt tay đến mức có tiếng răng rắc vang lên, tia lý trí còn sót lại cuối cùng thúc giục cậu chạy mau đi.
Cậu muốn hoàn toàn có được cô, phải dựa theo chiến lược tối hôm qua đưa ra, từng chút xâm nhập vào sinh hoạt của cô, làm cô yêu cậu, mà không phải bị dục vọng chi phối rồi lại làm cô sợ hãi.
Cậu cắn chặt răng đi ra ngoài.
Ngôn Hi luống cuống.
" Văn Sâm tôi không phải cố ý, tôi cũng không biết là cái này ".
Cô chạy đuổi theo, bởi vì quá gấp, dưới chân vấp vào góc sô pha, thân mình lập tức té ngã.
Văn Sâm nhanh tay lẹ mắt đỡ được cô.
Thân mình cô gái nhỏ mềm mại, thơm thơm trong rơi vào trong lòng ngực cậu, thân thể nóng bỏng cứng rắn của Vân Sâm căng lên, phảng phất từ đầu đến chân đều bị điện giật.
Quá phận chính là, bàn tay cô đang đặt trên tiểu huynh đệ sưng phồng của cậu, gắt gao ấn vào.
Văn Sâm cúi đầu, nhìn không hề chớp mắt, một tia thanh tỉnh trong đáy mắt hoàn toàn đục xuống, bị bao phủ bởi một mảng lớn dục vọng u ám.
Cậu đã hoàn toàn đánh mất lí trí.
Đè Trên Sô Pha Thao 2
Ngôn Hi chú ý đến vị trí mà tay mình chạm vào, sợ tới mức lập tức rụt trở về " Tôi... tôi tôi...tôi không phải cố ý".
Cô hiện tại đang ở trong ngực nam sinh, tất cả giải thích đều vô lực, đặc biệt là TV đến khúc cao trào, bên trong truyền đến tiếng rên của cô gái.
" A a a a... ca ca thật nhanh, thao em thật sướng, mạnh một chút, chịu không nổi a a ".
" Không phải cố ý?".
Văn Sâm ngẩng đầu lên, tiếng nói u ám, Ngôn Hi thấy thần sắc đáy mắt cậu thay đổi, cùng ngày hôm qua....có điểm giống nhaụ
" A, tôi... tôi không biết cái đĩa nhạc này là....".
"Chị Ngôn Hi, chị nghĩ sẽ tin tưởng sao?".
Văn Sâm khẽ cười một tiếng, khóe miệng tà ý, đưa tay bế cô kiểu công chúa.
Ngôn Hi hoảng sợ, cuống quít ôm cánh tay cậụ
" Cậu làm gì?".
" Là chị Ngôn Hi một hai giữ em lại, vậy không được hối hận".
" Tôi nói không phải cố ý, cái đĩa nhạc kia...".
Cô còn chưa nói xong, Văn Sâm liền ném cô trên sô pha, thân hình cao lớn của cậu đè ép cô.
" Ưm".
Ngôn Hi không có cơ hội nói nữa, cái miệng nhỏ như hoa anh đào bị nam sinh mạnh mẽ ngăn chặn.
Văn Sâm không còn kiên nhẫn như ngày hôm qua, một tay đem cái ót của cô ấn về phía mình, một tay kia thô lỗ thâm nhập dưới váy cô, ở trên người cô dồn dập mà sờ soạng.
Cậu hôn đến hùng hổ, vừa gấp vừa hỗn loạn, như một con chó săn đã nhiều ngày chưa được ăn thịt cuối cùng cũng tìm thấy con mồi của mình.
Môi lưỡi nóng bỏng, bá đạo mà xâm nhập, hơi thở mãnh liệt, Ngôn Hi bị cậu hôn đến thở hồng hộc, mặt đỏ bừng.


⬅ Trước Tiếp ➡