Chương 17
Cái này chị cũng không biết, Ngôn Hi tính tình mềm như mèo, ai có thể làm cô ấy tức giận, cũng là bị em chọc .
Em khẳng định làm gì đó quá phận với cô ấy ".
" Cô ấy có hay không thích đồ vật gì?".
" Thích...động vật nhỏ lông xù xù?".
Dứt lời, Văn Sâm lập tức cắt điện thoại.
Di động truyền đến âm thanh điện thoại bị ngắt, Văn Nguyệt vẻ mặt tức giận " Thằng nhóc chết tiệt này, nói xong liền ngắt, không lẽ... em ấy sẽ lại đi tìm Ngôn Hi ".
Ôi má ơi .
Ngôn Hi đã tạo cái nghiệp gì .
Dẫn Sói Vào Nhà
" Làm sao vậy?".
Trần Từ Thuật thấy vẻ mặt hoảng loạn của cô " Tiểu Sâm nói cái gì?.
Tập đoàn xảy ra chuyện sao?".
" Tập đoàn rất tốt, là em ấy chọc Ngôn Hi tức giận".
" Ngôn Hi?".
" Không phải đã nói với anh rồi sao, bạn thân mỹ nhân không thể thấy mặt kia của em".
Mỹ nhân?.
Trần Từ Thuật cười cười " Văn đại thiếu gia cư nhiên cũng sợ nữ nhân tức giận?".
Anh vừa nói xong, Văn Nguyệt cũng cảm thấy có chút buồn cười.
Từ nhỏ đến lớn, Tiểu Sâm đều là người có chủ kiến, đây là lần đầu tiên bất lực mà gọi cô xin giúp đỡ, hơn nữa cuộc sống của cậu luôn thuận buồm xuôi gió, hô mưa gọi gió, không ngờ cũng có lúc thua trên tay người khác.
Vẫn là Ngôn Hi so với người bình thường không giống nhaụ
Đây quả thật chính là quả báo.
Ngày đó, Ngôn Hi từ văn phòng chạy ra liền trực tiếp đi tới phòng khám bác sĩ tư nhân của mình, thẳng đến khuya mới trở về.
Cô mở di động ra, thấy được gần một trăm cuộc gọi nhỡ, đều là của Văn Sâm.
Tâm tình từ hoảng sợ, thấp thỏm, đến bình tĩnh đối mặt, cuối cùng cô bắt đầu hối hận.
Mấy năm nay, cô đã có thể đem bệnh trạng của mình khống chế thật tốt, sẽ không dễ dàng phát tác.
Chính là vì sao hôm nay Văn Sâm cùng những người đó căn bản không giống nhau, cô làm sao lại so sánh họ với cậu được?.
Lúc ấy cô nhất định rất thất thố.
Không biết Văn Sâm có bị cô dọa sợ, có thể hay không cảm thấy cô là một con quái vật, sẽ lạnh lùng, về sau không liên lạc với cô nữa
Tâm tình cô lộn xộn, bất tri bất giác lại ngủ thiếp đi.
Buổi sáng, những tia nắng ban mai chiếu xuống, xuyên qua bức màn chiếu vào trong phòng, Ngôn Hi xoa xoa đôi mắt vẫn còn buồn ngủ, trên người khoác bộ áo ngủ tơ tằm, cơ thể nhỏ nhắn cuộn lại trên giường lớn càng thêm mỏng manh, yếu đuối.
Cô sờ di động bên gối, do dự đã lâu, cuối cùng vẫn là không có dũng khí gọi điện cho cậụ
Dưới lầu truyền đến một trận âm thanh, cô đi đến bên cửa sổ, lặng lẽ kéo bức màn ra.
Trên sân bóng rổ, không náo nhiệt như lúc trước, không có nhóm nữ sinh kích động vây xem, không có người trêu ghẹo cười phóng đãng, một đám nam sinh cũng không có người mặc đồng phục số 10.
" Ai , Sâm ca không tới, bóng dáng mấy em nữ sinh đều không nhìn thấy".
" Vô nghĩa, một đám nữ sinh trang điểm xinh đẹp cũng không phải tới cổ vũ tên lưu manh như cậu đâu ".
" Cút đi, cậu mới là lưu manh, Sâm ca không ở đây, chơi bóng cùng các cậu không thú vị, giải tán đi ".
Đáy mắt Ngôn Hi ảm đạm, tay hơi hơi buông bức màn.
Cậu thật sự tức giận, sẽ không bao giờ đến nữa.
" Đinh đong .
đinh đong .
.
".
Một lát sau, ngoài cửa truyền đến một trận tiếng chuông dồn dập.
Ngôn Hi thu hồi thần sắc, tò mò mà đi đến cửa.
Ai lại biết nơi này của cô, mới sáng sớm liền đến tìm?.
Bất động sản?.
Ngôn Hi nhìn qua lỗ nhỏ, vẫn là thật cẩn thận mà nhìn xung quanh.