Chương 10
Nam sinh anh tuấn đến cực điểm khuôn mặt lúc này hơi hơi vặn vẹo, cánh tay vòng qua eo cô, và một bàn tay lớn bắt đầu chơi đùa với bộ ngực 36D của cô.
Giữ nó trong lòng bàn tay vuốt ve được một lúc, sau đó lại kéo hai múm nhũ hoa lại gần, cọ xát lên nhau an ủi, một lát sau lại đem hai con thỏ trắng đè ép vào nhau, anh còn lấy tay đặt phía dưới nhũ hoa điên cuồng tưng như tưng bóng tựa như đang ước lượng trọng lượng của nó là bao nhiêụ
Tốc độ nhanh giống như một động cơ không thể dừng lại.
Độc thân 24 năm, chưa từng bị bất cứ người nào chạm qua thân thể, Ngôn Hi có bao giờ chịu sự xúc phạm quá phận như bây giờ.
Huống chi là bộ ngực mẫn cảm như vậy.
Cô phản kháng , nhưng chỉ giống như trứng chọi đá đã sớm mất đi hiệu lực, cả người bị cậu đùa bỡn, chỉ có thể ngẩng đầu kêu rên, sắc mặt ửng đỏ, hai hàng lệ do kiƈh thích quá độ mà ào ạt chảy xuống.
” Không cần, buông tôi tôi ra, a a a nga nga a ”.
” Văn…Văn Sâm, không cần, không cần hôn, thật là khó chịu, cậu buông tôi ra được không?”.
” Cầu xin cậu ô ô ô ”.
Cô nhu nhược cầu xin một tiếng đáng thương, nhưng trong đầu Văn Sâm lúc này đã chìm trong du͙ƈ vọng, trong mắt toàn là cặp nhũ hoa to tròn trắng bóng của cô, sao có thể nghe được cô đáng thương xin tha.
” Khó chịu, chỉ có khó chịu thôi sao?”.
” A…ư…”.
Ngôn Hi đáp, khó chịu, khó chịu muốn chết.
Bộ ngực bị cậu thô lỗ xoa nắn, lòng bàn tay cậu chạm tới đầu nhũ hoa mẫn cảm, mang theo từng cơn tê dại xẹt qua thân thể cô.
Phía dưới, cô không chỉ cảm thấy hư không, trống rỗng mà còn rất ngứa.
Thứ sền sệt dính dính tiết ra ướt dầm quần lót, cô là làm sao vậy?.
Văn Sâm thấy cô miệng kêu khó chịu, cả người đều nổi lên màu hồng phấn, dáng người hoàn mĩ không ngừng vặn vẹo, rõ ràng là muốn đàn ông làm cho thoải mái.
” Cô giáo Ngôn thật không thành thật”.
” Không thành thật, là muốn chịu trừng phạt sao?”.
Văn Sâm nói, cúi đầu, một tay đem bầu nhũ hoa bên trái của cô đưa đến miệng, ” Liền trừng phạt, phạt đoá hoa này tiết ra sữa để người làm vườn chăm chỉ uống”.
Ngực Ngôn Hi chưa từng có người chạm qua, hai đầu nhũ hoa màu hồng nhạt, bên cạnh là một vòng nhũ hoa màu nhàn nhạt, đầu nhũ hoa xinh xắn đứng thẳng, tựa như đóa hoa mỹ lệ trên ngọn núi cao.
Mỹ lệ đến mức làm du͙ƈ vọng của Văn Sâm không chỉ không giảm mà còn như núi lửa sắp phun trào.
Ngôn Hi như thế nào cũng không nghĩ tới cậu sẽ ngậm đầu nhũ hoa của mình.
Một khắc khi miệng cậu chạm vào, nơi đó mẫn cảm đến mức có một cỗ khoái cảm trong cơ thể Ngôn Hi phun trào ra, làm ướt cả quần lót.
Hai phiến môi mỏng của Văn Sâm tham lam mà ngậm lấy đầu nhũ hoa của Ngôn Hi, nước miếng ướt nóng tràn ra những điểm mẫn cảm của cô, cảm giác tê tê dại dại này muốn đem Ngôn Hi bức điên rồi.
Thật chặt, nóng quá, thật đáng sợ…
” A ”
Cô thất thanh thét chói tai.
Văn Sâm không chỉ có ngậm lấy đầu nhũ hoa cô, đầu lưỡi linh hoạt còn liếm cả vòng nhũ hoa xung quanh, khi cô không thể xoay mình, đột nhiên hút một cái.
Giống như em bé tham ăn, điên cuồng mút sữa mẹ.
Ngôn Hi cảm giác cậu mút cái kia, đại não trống rỗng, cơ thể cô đạt tới đỉnh điểm của du͙ƈ vọng.
Nhưng đối với Văn Sâm, đây chỉ mới là bắt đầụ