Hoài Thanh cúi đầu tập trung rửa bát trong chậu, vài sợi tóc đen rủ xuống trên gò mày, anh mặc áo phông trắng kết hợp quần jeans sáng màu, trông vừa mang phong cách Nhật vừa đầy sức sống.
Từ cổ tay áo có thể cảm nhận cơ bắp săn chắc, không biết dưới áo anh có bụng sáu múi không…
Nhưng chắc chắn anh thường xuyên dẫn con gái về nhà như vậy chứ?
Cô bỗng cảm thấy trong lòng hơi ngột ngạt, cầm lon nước trên bàn uống một ngụm lớn.
Hoài Thanh cảm nhận được ánh mắt từ chiếc sofa truyền tới, cố ý rửa bát chậm rãi, che mặt bằng mái tóc rủ xuống, anh nhướn mí mắt, nhìn về phía người nhỏ nhắn ngồi dựa trên sofa.
Trong chiếc sofa màu tối, làn da cô trắng đến mức như phát sáng, má ửng hồng say rượu trông rất đáng yêu, anh rút mắt lại, mỉm cười nhẹ nhàng.
Trong bóng tối, tiếng gọi như từ rất xa vọng lại: “Chị ơi?”
Vài giây sau Diễm My mới mở mắt nhìn về phía Hoài Thanh đang quỳ bên sofa, chợt nhận ra mình đã ngủ quên.
Cô ngồi dậy, hai tay chống lên đầu gối, hơi cúi đầu, cảm thấy hơi khó chịu.
“Xin lỗi… không cố ý ngủ quên.” Cô vừa uống vội, giờ đầu óc đau nhức và choáng váng.
“Đau đầu à?”
“Ừ, hơi đau.” Cô cau mày nhắm mắt, cuộn ngón trỏ dùng khớp ngón tay xoa thái dương cố gắng giảm đau.
Cô vốn hay bị đau đầu, lúc làm việc thường bị đau dữ dội không báo trước, phần lớn phải uống thuốc giảm đau tạm thời.
Bàn tay nhỏ liên tục xoa thái dương bị bàn tay ấm áp bao lấy, Diễm My mở mắt ngạc nhiên, Hoài Thanh không biết lúc nào đã quỳ trước mặt cô.
Anh dùng đầu ngón tay nhẹ nhàng xoa bóp thái dương đang đau nhói của cô.
Lực vừa phải, đầu ngón tay ấm nóng, như có phép thuật, dần dần làm dịu cơn đau.
Hoài Thanh cảm nhận từng hơi thở của cô mang theo chút men rượu, anh lắc yết hầu: “Chị thấy đỡ hơn chưa?”
Cô mở mắt nhìn thẳng vào ánh mắt trần của anh, khoảng cách rất gần, hơi thở đều mang theo hơi nóng của anh.
Mùi hương trên người anh rất sạch sẽ, mùi gỗ trầm pha chút hương tiêu cay nồng, hơi giống mùi Iris Rebelle cô từng thích nhưng lại có chút khác biệt.
Chỉ cần tiến thêm một chút nữa là có thể dễ dàng hôn lên đôi môi mỏng quyến rũ của anh, do dự vài giây, cô nhắm mắt hôn lên môi anh.
Diễm My đưa tay quàng cổ, hôn một cách bừa bãi không theo quy tắc, đôi tay nhỏ không yên nằm trên lưng rộng, vuốt ve kích thích dây thần kinh anh.
Ngay khi cô hôn lên môi, anh lập tức có phản ứng.
Hương cam quýt nhẹ nhàng thoang thoảng trên cổ trắng nõn của cô, áo len màu be mỏng ôm lấy đường cong cơ thể, cánh tay dài khoác quanh eo cô giữ chặt thân hình.
Hoài Thanh hôn rất kiềm chế, để cô vụng về mút môi dưới anh, từng chút từng chút dụ cô thè lưỡi quấn lấy, liếm từng góc miệng cô.
Anh khẽ nói giọng trầm: “Chị ơi.”
“... Ừ?”
“Cho anh biết tên chị được không?” Anh ngậm lấy dái tai trắng hồng của cô, nhẹ nhàng cắn, tay lớn vuốt dọc eo, liên tục mơn trớn xương bả vai.
“À....”
Tai là điểm nhạy cảm của cô, cô không thể không run lên co cổ lại, ba chữ đơn giản cô nói vấp váp.