⬅ Trước Tiếp ➡
Tầng hai có micro và TV, người phụ trách đang gọi chủ quán chuẩn bị TV, Tưởng Đồng ngồi một lúc cảm thấy nóng nên đứng dậy cởi áo lông ra. Bên trong cô mặc áo len cổ tròn rộng rãi cùng với quần jean bó sát người, có chút bảo thủ. Cũng phù hợp với trang phục bình thường cô mặc ở trường.
Sau khi chuẩn bị TV xong, lớp trưởng hai lớp bắt đầu tổ chức mọi người chơi với nhau.
Tưởng Đồng ngồi cùng bạn học, thời điểm nên vỗ tay thì vỗ tay, thời điểm nên cười thì cười. Chỉ là cô không nghĩ tới không lâu sau, các nam sinh lại ôm không ít bia lên.
Bạn học quen biết bên cạnh cũng bưng ly lên chạm cốc, cô cũng không tiện từ chối, kiên trì nâng ly cùng với các cô ấy.
Một bên chơi một bên uống rượu thế này, không lâu sau cả tầng trở nên náo nhiệt.
Tưởng Đồng nhìn bạn học dần dần bắt đầu quen biết với nhau, thậm chí lớp trưởng Diêu bắt đầu ôm mic hát. Cô nở nụ cười, đứng dậy đi nhà vệ sinh. Cô uống rất ít, sau khi ngồi uống hai lon bia ở đây lại muốn đi vệ sinh.
Chỉ có một phòng vệ sinh, bên trong có hai phòng, một cái cho phụ nữ, một cái cho đàn ông, dùng chung bồn rửa tay.
Phòng vệ sinh nữ có người, Tưởng Đồng đợi một hồi cũng không thấy có người ra, thử đẩy thì không đẩy ra được. Ngược lại phòng vệ sinh nam bên cạnh vẫn luôn trống không.
Cô lại đợi một hồi, cắn nhẹ môi, đi vào phòng vệ sinh nam. Cô vọt lên wc, mở cửa ra ngoài lại quên phòng vệ sinh có một bậc thang, may mà cô còn nắm chốt cửa, nếu không thì sẽ ngã quỳ xuống đất. Miễn cưỡng giữ vững thân thể, lúc ngẩng đầu lên mới phát hiện có một bạn học nam không quen biết đang tựa vào tường, một bên hút thuốc lá, một bên nhìn cô.
Tưởng Đồng nhận ra cậu ta là người đi cùng với Diêu Thành ở siêu thị, cười gượng gạo với cậu ta một cái, đóng cửa lại đi tới bồn rửa tay. Cậu ta dập thuốc lá trong cái gạt tàn trên bổn rửa tay, quay người đi vào phòng.
Tưởng Đồng quả thực là xấu hổ tới cực điểm, thấy cậu ta không lên tiếng, trực tiếp đi vào phòng mới thở phào nhẹ nhõm.
Cô nhìn chính mình trong gương. Cô trang điểm, bấm lông mi, kẻ mắt thật dài, còn bôi phấn mắt, không biết ánh đèn phòng vệ sinh làm sao, vậy mà nhìn vẫn đẹp mắt. Tốt hơn nhiều so với cái gương phòng tắm trong nhà kia, cô thoạt nhìn tự tin rất nhiều.
Chín giờ đêm, Phó Ngọc Trình tựa vào ghế sofa nhìn xuất thần sân nhỏ ngoài cửa sổ.
Trong sân trồng bụi cây thấp, đều là khi mua lại đã có. Còn lại không ít đất trống, anh vẫn luôn không có thời gian.. đúng hơn là không có hứng thú với những thứ đồ trong sân.
Lớp tuyết thật dày rơi xuống trên bụi cây thấp, ánh sáng trong phòng khách chiếu rọi cũng chỉ có thể nhìn thấy loáng thoáng một chút màu xanh.
Dì Vương pha cho anh một chén trà nóng, đặt trước mặt, nhắc nhở anh nghỉ ngơi sớm chút.
Phó Ngọc Trình lấy lại tinh thần, ừ một tiếng. Dì Vương lắc đầu, lúc quay người rời đi bị anh gọi lại, "Tiểu Triệu đã ngủ chưa?"
Chín giờ ba mươi lăm phút tối, Tiểu Triệu đưa Phó Ngọc Trình đến nơi, nhìn anh đi vào tòa nhà mới lái xe rời đi.

⬅ Trước Tiếp ➡