⬅ Trước Tiếp ➡
Cái phòng cô đang ở này cũng là thư ký An thuê, Phó Ngọc Trình nói với thư ký An, phòng ở tốt nhất không nên quá gần trường học của cô, tránh ảnh hưởng tới cuộc sống của cô, cũng không nên quá xa, nếu không cô đi học không tiện.
Thư ký An làm việc vô cùng tốt, trong tiểu khu này cô căn bản không gặp được bạn học, đi tàu điện ngầm đi học cũng chỉ cần phải qua hai trạm.
Cô chỉ từng gặp thư ký An một lần, chính là sau khi cô theo Phó Ngọc Trình, Phó Ngọc Trình gọi thư ký An thuê phòng cho cô dọn ra khỏi trường học. Thư ký An tới chuyển nhà giúp cô. Thư ký An để một đầu tóc ngắn gọn gàng, quần áo cách ăn mặc là loại hình tượng thành thục chững chạc, bạn học hỏi cô đây là ai, cô lưỡng lự không biết nên trả lời thế nào, thư ký An cười một cái nói cô ấy là chị họ của cô.
Tưởng Đồng cảm kích trong lòng, sau khi rời khỏi trường học thư ký An lại không nói với cô một câu.
Ngoại trừ một câu sau khi giao chìa khóa phòng thuê cho cô, "Chúc cô may mắn" kia. Lúc nói lời này trên mặt cô ấy mỉm cười, rất chuyên nghiệp cũng rất xa cách. Đây là nụ cười thư ký An thường xuyên lộ ra khi đối mặt với cô.
Tưởng Đồng đã hiểu, thư ký An cũng không thích cô.
Ngoại trừ cách một khoảng thời gian lại chuyển khoản, hai người cũng không có quan hệ gì khác. Vốn là nên không có quan hệ.
Tưởng Đồng ra khỏi tiệm giặt quần áo, cúi đầu đi trên vỉa hè còn có tuyết đọng, đi về phía siêu thị.
Cô luôn luôn không nhịn được suy nghĩ, quan hệ của mình và Phó Ngọc Trình là như thế nào? Một khi nghĩ tới ý niệm này, cô liền không nhịn được tự mắng mình, mày còn muốn là quan hệ như thế nào? Nhất định phải một tay giao tiền, một tay giao hàng mới bằng lòng thừa nhận sao.
Nghĩ đến đây cô lại không nhịn được có chút oán trách thư ký An, mỗi khi cô bắt đầu hưởng thụ tình trạng hài hòa giữa cô và Phó Ngọc Trình khiến cô cảm thấy đây là mối quan hệ hạnh phúc, thư Ký An sẽ dùng một tin nhắn chuyển khoản nhắc nhở cô, cô chẳng qua là một khoản giao dịch được ghi giá công khai.
"Ôi." Cô đeo khăn quàng cổ rầu rĩ thở dài, vịn lan can thang máy đi vào siêu thị. Thứ bảy nhiều người, cô đứng sát vào một bên, sau khi xuống thang máy vẫn chậm rãi đi sát một bên.
Cô lại bắt đầu không nhịn được mà suy nghĩ, nghĩ rốt cuộc thư ký An cư xử với mình thế nào? Có phải thư ký An đã không cảm thấy bất ngờ không. Cô chưa từng thấy biểu cảm ngoài ý muốn của thư ký An, lần đầu tiên lúc hai người gặp mặt, Phó Ngọc Trình cũng không ở đấy. Mà thư ký An chỉ nhìn cô hỏi một câu, "Cô là Tưởng Đồng? Chào cô, tôi là An Tình, thư ký của Phó tiên sinh.", không có một chút ngoài ý muốn hay là dò xét nào.
Lúc vào siêu thị, cô đẩy một cái xe đẩy đi mua hoa quả rau quả.

⬅ Trước Tiếp ➡