Mục Châu thản nhiên đáp lời ông cụ, sự chú ý của anh vẫn bình tĩnh dừng lại trên gương mặt của Ny Na và người đàn ông đứng bên cạnh cô, còn cả bàn tay đang đặt trên vai cô của người đàn ông kia nữa.
Ông cụ thấy anh hồn vía lên mây bèn nhìn theo tầm mắt anh, nghi ngờ hỏi một câu: "Sao thế, hai đứa quen nhau à?"
"Không quen biết đâu ạ."
Ny Na đáp lại câu hỏi của ông cụ bằng lời lẽ vô tình.
Mục Châu nặng nề nhìn cô chừng hai giây, sau đó cười nói: "Lúc trước chúng ta từng gặp nhau ở Giang Nam rồi mà, đúng không, Ny Na?"
"Còn có chuyện này nữa cơ à?"
Ông cụ cảm thấy hơi kinh ngạc, nhìn về phía Ny Na với ánh mắt hỏi dò.
Ny Na muốn giả bộ lần nữa, ai ngờ cái tên này lại dám to mồm đến vậy. Bụng cô chứa đầy lửa giận mà không biết trút vào đâu, sầu não uất ức giải thích: "Anh ta là bạn của chồng Nam Nam. Chúng cháu mới gặp nhau có một lần, không quen đâu ông ạ."
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về truyensacfull.com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy không có sự đồng ý của truyensacfull.com fanpage. Mong bạn hãy đọc ở
Anh không lên tiếng, chỉ nhìn chằm chằm vào cô bằng ánh mắt thâm trầm.
"Trước đây không quen thì sau này từ từ quen. Chưa biết chừng hai đứa còn có cơ hội trở thành người một nhà đấy."
"Ông nội, ông chớ có bị vẻ bề ngoài của anh ta làm mờ mắt."
Lòng của Ny Na nóng như lửa, cô vội vàng lên án: "Người như anh ta.."
"Na Na."
Ông cụ không vui ngắt lời cô: "Mục Châu là khách của ông, cháu khách sáo với người ta một chút."
"Cháu.."
Ny Na không dám mở miệng phản bác ông cụ, chỉ dám lén lút trợn mắt lườm anh một cái.
Ông cụ thoáng nhìn về phía cô cháu ngoại đang im lặng đứng phía sau Mục Châu xem cuộc vui. Từ nhỏ cơ thể của Tịnh Thù đã ốm yếu, cô ấy thuộc kiểu người kiệm lời ít nói, tính nết dịu dàng, thích thu mình vào một góc để vẽ tranh, bình thường hiếm khi tiếp xúc với người khác phái.
Sau khi Mục Châu đến, nam nữ trưởng thành ở chung với nhau một cách tự nhiên, trai tài gái sắc trông cũng khá thích hợp.
"Vào nhà trước đã, ăn xong rồi trò chuyện sau." Ông cụ phát tay, gọi mọi người.
Ny Na thân mật ôm lấy cánh tay của Thư Hàng ở ngay trước mặt của Mục Châu, cô dùng giọng điệu làm nũng nói với cậu ấy: "Trư Trư, chúng ta đi thôi, Ny Na đói rồi."
Da gà da vịt của Thư Hàng nổi hết cả lên, cậu ấy cảm thấy trái tim mình đập thình thịch, buồn nôn vô cùng. Thư Hàng cúi đầu dùng ánh mắt cảnh cáo nhìn cô, sau đó run rẩy nói lời ngọt ngào: "Được thôi, cục cưng."
".."
Da đầu của Ny Na nổ tung, lúc này cô chỉ muốn ngất ngay và luôn.
Hai người tay trong tay ngọt ngào đi vào trong khiến ông cụ thấy hơi xấu hổ, vừa đi vừa quay qua cảm thán với người tài xế bên cạnh, ông cụ nói đám trẻ bây giờ càng ngày càng khiến người ta ngán ngẩm.
Mục Châu vẫn đứng yên tại chỗ, anh giơ tay lấy kính xuống, nhìn bóng lưng nhỏ nhắn, xinh xắn của cô biến mất trong màn tuyết mịt mờ.
"Đáng yêu lắm, đúng không?" Tịnh Thù nghiêng đầu, khẽ hỏi một câu.
Anh ngạc nhiên hỏi lại: "Hả?"
"Ny Na ấy."
Mục Châu không lên tiếng, chỉ cười không nói.