Ny Na xoay người lại, thấy Thư Hàng trưng ra bản mặt với nụ cười ngây ngô đúng chuẩn, ý xấu trong đầu cô bỗng lóe lên. Nghĩ thế cô bổ nhào về phía cậu ấy, Thư Hàng lập tức ôm lấy cô, cậu ấy không đẩy cô ra ngay mà mặc cho cô treo trên người mình như một con gấu túi.
"Heo con, em nhớ anh quá đi mất."
Ny Na cười ngọt ngào, sau đó cúi đầu ghé sát vào tai cậu ấy, dùng âm lượng chỉ đủ để hai người nghe được, nghiến răng dọa nạt người ta: "Nếu cậu dám để lộ chuyện này, tớ sẽ chém chết cậu."
Khóe miệng của Thư Hàng hơi giật giật, cậu ấy sợ chết khiếp, khẽ nuốt nước bọt.
Hôm nay trước khi ra ngoài quên không xem ngày rồi, đúng là đại hung.
"Có phải bé cưng Ny Na của chúng ta đói rồi không?"
Câu hỏi do chính mình thốt lên khiến cậu ấy thấy buồn nôn.
"Đúng thế."
Ny Na cũng sắp chết đến nơi rồi.
"Đi thôi, anh dẫn em xuống tầng ăn nào."
Hai người cố nén cảm giác buồn nôn xuống. Ny Na tụt xuống khỏi người Thư Hàng, hai người dính chặt lấy nhau, tung tăng bước qua hành lang.
Ánh mắt lạnh lẽo của Mục Châu bám sát theo họ cả một đường, trong ngực anh như có thứ gì đó nghẹn lại.
Anh cụp mi khẽ nở nụ cười rồi nhẹ nhàng lắc đầu.
Tự mình làm bậy thì không thể sống được.
Hai chữ "đáng đời" trao cho anh cũng chẳng sai.
..
Thư Hàng dẫn Ny Na đi qua cả đoạn hàng lang dài, sau khi chắc chắn phía sau không có ai cậu ấy mới thở phào một hơi. Thư Hàng vừa lên tiếng định tranh công hỏi Ny Na là vừa rồi mình diễn có tốt không, ai dè ngay một giây sau cậu ấy đã không nhịn được mà phải ngửa cổ lên trời gào lên.
"Đừng, đừng nhéo nữa, lỗ tai của tớ hi sinh mất."
"Anh à?"
Cơn giận của Ny Na bùng lên, chỉ véo tai của cậu ấy thôi chưa đủ để cô hả giận, thế là mục tiêu tiếp theo chuyển xuống hai chân: "Hổ béo chết bầm, tốt xấu gì tớ cũng lớn hơn cậu nửa tuổi đấy. Mới cho có tý ánh sáng mà đã nghĩ bản thân được lên thiên đường rồi đúng không?"
"Ôi, chẳng phải mình đang diễn kịch sao.."
"Cậu diễn cái gì, diễn hài à? Chán không chịu được."
Thư Hàng thấy khổ trong lòng nhiều chút: "Chị à, một nam thanh niên ngây thơ trong trắng như em nào có biết cái gì cơ chứ."
"Hừ."
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về truyensacfull.com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy không có sự đồng ý của truyensacfull.com fanpage. Mong bạn hãy đọc ở
Trông cậu ấy cao to cường tráng đấy nhưng lá gan nhỏ lắm, nhất là đối với bà tổ cô này, Thư Hàng càng không có cách nào đối phó với cô, ngoại trừ bị đánh thì vẫn là bị đánh.
Màn đùa giỡn này của hai người bị Tịnh Thù vừa đi lên tầng bắt gặp. Cô ấy không lên tiếng, núp ở chỗ khúc ngoặt lén xem trò vui, mãi cho đến khi hai người nối đuôi nhau xuống tầng, mới thấy Tịnh Thù đang đứng lẳng lặng ở góc tường nghe lén.
Ny Na và Thư Hàng quay qua nhìn nhau.
"Chị Tịnh Thù, sao chị lại ở đây?"
"Ông bảo chị lên gọi mọi người xuống ăn cơm."
"Vâng."
Cô suy nghĩ một chút, sau đó thận trọng hỏi: "Vừa rồi chị có nghe thấy cái gì không chị?"
Tịnh Thù khẽ cười, nói với ánh mắt chân thành: "Không hề."
Ny Na âm thầm thở phào nhẹ nhõm, vậy thì tốt, may mà không lộ.
"Em đi xem xem tối nay có món gì ngon."