⬅ Trước Tiếp ➡
"Hôm nay người đẹp đã có hẹn, ngày mai xin hẹn sớm hơn."
"Nam sinh" nghe cô nói vậy thì không tức giận, hỏi lại: "Vậy hẹn ai? Ý trung nhân à?"
Tưởng Nhất Bối chống cằm, suy nghĩ bay xa: "Đúng vậy, ý trung nhân của tôi là anh hùng cái thế, có một ngày anh ấy sẽ cưỡi gió đạp mây đến cưới tôi."
"Nam sinh": "..."
Đây không phải là lời thoại trên phim sao? Mới không gặp một tháng mà cô gái này đã biến thành hoa si, còn không nói gì một mình đi cắt tóc.
"Nam sinh" vỗ tay một cái: "Cô gái, hoàn hồn, cậu bị xe đụng đến ngốc rồi hả."
Tưởng Nhất Bối đập tay cô ta một cái, bĩu môi: "Cậu mới bị đụng xe đến ngốc ý."
Nam sinh đẹp trai này...À không, là nữ sinh, không phải ai khác chính là Dương Dĩ Đồng.
Dương Dĩ Đồng ngồi đối diện cô, cầm ly nước lên uống một ngụm: "Hôm nay tớ đặc biệt trốn học ra gặp cậu, nên cả sáng nay đều rảnh."
Tưởng Nhất Bối trợn mắt trắng, Dương Dĩ Đồng không phải học sinh ngoan, hút thuốc, uống rượu, đánh nhau, không có chuyện xấu nào mà không làm, nói cô ta là nữ sinh, ai mà tin.
Nhưng thầy giáo cô giáo đều hết cách với cô ta, vì mỗi lần thi cô ta đều đứng nhất lớp. Thầy giáo chỉ có thể nhắm một con mắt mở một con mắt để cô ta tùy hứng.
Tưởng Nhất Bối nghiêm chỉnh nhìn Dương Dĩ Đồng, ngoan ngoãn rũ mắt, chia sẻ bí mật với bạn thân của mình: "Nói nghe nè, chị đây đang thích một người."
Dương Dĩ Đồng đang uống nước, nghe cô nói xong thì phụt hết cả ngụm nước ra.
Tưởng Nhất Bối ghét bỏ nhìn cô ta, ném cho cô ta một bịch khăn giấy để lau.
"Bối Bối, hay là chúng ta đến bệnh viện khám lại đi, tớ quen một bác sĩ khoa thần kinh rất giỏi."
Tưởng Nhất Bối trừng mắt với cô ta: "..."
Chống nạnh mắng Dương Dĩ Đồng, đừng tưởng rằng cô nghe không hiểu.
"Mình nói thật, sao cậu lại không tin hả?"
Dương Dĩ Đồng thu lại biểu cảm khiếp sợ, mở miệng nói: "Vậy cậu nói cho tớ biết người cậu thích là ai, quen biết ở đâu."
Cô ta quen biết Tưởng Nhất Bối đã lâu, biết rõ cô chính là một đơn bào trùng giày, một cô gái nhỏ vô cùng đơn thuần, không có tâm cơ, đối xử tốt với cô thì cô sẽ đối xử tốt lại gấp mười lần.
Nghe bạn thân hỏi nam chính là ai, Tưởng Nhất Bối  ảo não. Không biết khi nào cô và Thẩm Duy An mới có cơ hội gặp mặt nữa.
"Tớ biết anh ấy, nhưng anh ấy không biết tớ, anh ấy tên Thẩm Duy An."
Cũng may Dương Dĩ Đồng không uống nước, nếu không cô ta sẽ phun ra tiếp: "Cậu biết Thẩm Duy An sao, có tiến bộ nha."
Cô ta luôn cho rằng cô gái nhỏ này chỉ biết sống trong thế giới nhỏ của mình.
Tưởng Nhất Bối nghe giọng điệu của cô ta nói  nghe ra cô ta có quen biết Thẩm Duy An. Hai mắt cô  sáng lên, nở nụ cười nịnh nọt, chỉ còn kém hầu hạ cô ta như thái hậu nương nương: "Đồng Đồng, cậu biết Thẩm Duy An hả? Sao cậu quen được vậy, biết wechat, QQ hoặc số điện thoại của anh ấy không?"
Dương Dĩ Đồng nhíu mày nhìn cô: "Không, cậu đột nhiên cắt tóc không phải là vì Thẩm Duy An chứ!"
"Đương nhiên không phải." Tưởng Nhất Bối kể lại mọi chuyện xảy ra trong khoảng thời gian này cho cô ta nghe, đương nhiên bỏ qua thông tin bản thân sống lại.
Sau khi nghe xong, Dương Dĩ Đồng tán thưởng nhìn cô, vỗ vỗ đầu cô nói: "Cuối cùng con gái ngốc của tôi đã khai thông. Tớ đã nói cô ta không phải thứ tốt lành gì, cậu còn không tin, cuối cùng bây giờ cũng chịu tin."
 
2: Trai đẹp đặc biệt nhiều(3)
Dương Dĩ Đồng ngoại trừ học giỏi, lớn lên đẹp trai, nhà có chút tiền thì không còn ưu điểm gì khác. Chỉ có một ưu điểm duy nhất chính là có đôi mắt nhìn người rất chuẩn, đã sớm biết Tưởng Nhất Đình không phải người tốt, nhưng cô gái ngốc nhỏ này lại không tin.
Chuyện này cũng không thể trách Tưởng Nhất Bối, cô có thể trở thành bạn của cô ta cũng là dựa vào phần ngốc nghếch này. Cô ta không trông cậy vào cô có thể thay đổi vì có cô ta ở đây thì không ai có thể ức hiếp cô được. Nên cô cứ duy trì phần ngốc nghếch này là tốt nhất.
Tưởng Nhất Bối quay về đề tài cũ: "Vậy cậu còn không mau nói cho tớ biết quan hệ giữa cậu và Thẩm Duy An."
Nói vậy có lẽ cô sẽ gặp Thẩm Duy An nhanh thôi.
"Bảo bối, tớ nói này, tớ và Thẩm Duy An là bạn học…À, chỉ cùng lớp một tháng thôi, sau đó anh ta đã chuyển trường rồi."
Tưởng Nhất Bối mím môi nhìn cô ta, còn tưởng rằng có thể biết nhiều hơn. Thì ra chỉ là làm ra vẻ bí ẩn, hại cô hưng phấn một hồi.
"Vậy mà nói như quen thân lắm."
Cho rằng cô ta không muốn quen biết Thẩm Duy An à, nếu cô ta là học bá thì Thẩm Duy An chính là học thần, trèo cỡ nào cũng không trèo đến cạnh người ta được.
Dương Dĩ Đồng ngoắc ngoắc ngón tay bảo Tưởng Nhất Bối xích lại gần: "Không phải cậu nói muốn thi vào trường trung học Thực Nghiệm Số Một sao, nói không chừng đến đó có thể gặp được Thẩm Duy An."
Thực Nghiệm Số Một là trường cấp ba tốt nhất, với thành tích của Thẩm Duy An thì quá dư sức để vào, có điều vẫn luôn có chuyện ngoài ý muốn. Suy cho cùng suy nghĩ của thiên tài đều không giống người bình thường, nói không chừng người ta sẽ thích học ở trường cấp ba bình thường.
Tưởng Nhất Bối: "Sao cậu không cản mình?"
Dương Dĩ Đồng cười: "Cản gì bây giờ, nói cậu yêu sớm sao? Ba mẹ tớ cũng yêu sớm đó, không phải cũng cũng đã sống với nhau nửa đời rồi, anh của tớ chính là sản phẩm của yêu sớm đó.”
Tưởng Nhất Bối:.....
Làm tổn thương anh trai mình như vậy có được không?
⬅ Trước Tiếp ➡