⬅ Trước Tiếp ➡
Hình như lạc đề rồi, không phải đang nói từ điểm nào nhìn ra bọn họ là người yêu sao? Sao lại biến thành đề tài phẫu thuật thẩm mỹ rồi.
Dương Dĩ Đồng nói: “Bác cứ yên tâm đi, tôi không phẫu thuật, bác cũng nói, tôi còn đẹp hơn minh tinh sao, nếu là dựa theo hình dáng của minh tinh để sửa, còn không phải là sửa xấu đi à, hơn nữa, làm gì có bệnh viện nào có thể có kỹ thuật cao như vậy, phẫu thuật đẹp trai như tôi chứ.”
Tưởng Nhất Bối thấy Dương Dĩ Đồng nói không biết xấu hổ,da mặt Dương Dĩ Đồng này dày thật đấy, sắp đuổi kịp bức tường nhà cô rồi.
“Nhóc con, nói hay lắm, những minh tinh đó nên phẫu thuật theo hình dáng của cậu, cậu tấ đẹp trai, bạn gái cậu xinh đẹp như vậy, phải biết quý trọng đấy.”
Dương Dĩ Đồng kéo tay Tưởng Nhất Bối qua, nắm chặt tay, “Bác yên tâm đi, tôi sẽ đối xử tốt với cô ấy.”
Tưởng Nhất Bối nổi da gà toàn thân.
“Bác tài, đừng nghe cậu ấy nói linh tinh, bạn trai tôi còn đẹp trai hơn cậu ấy nhiều, cậu ấy như vậy, tôi còn thấy chướng mắt.”
“Giới trẻ bây giờ đều thích nhìn mặt, chúng ta hồi đó đều là xem nội tâm một người, lúc tôi quen vợ mình cũng là mười sáu mười bảy tuổi, xấp xỉ tuổi mấy đứa, khi đó đều không nhìn bề ngoài.”
“Người trẻ tuổi bây giờ, yêu đương quá nóng vội, dễ chia tay, không giống thời của chúng ta, đã xác định chính là cả đời.”
Tưởng Nhất Bối thật sự vô tội, cô có nóng vội chút nào đâu, cả đời này cô chỉ nhìn trúng Thẩm Duy An, muốn ở bên anh suốt đời.
Dương Dĩ Đồng cũng thật vô tội, cô ta còn chưa một mảnh tình vắt vai, nóng vội chỗ nào chứ.
Suốt đường đi đều là tài xế nói chuyện, Tưởng Nhất Bối và Dương Dĩ Đồng thỉnh thoảng đáp một hai câu, trước khi xuống xe hai người đều suy nghĩ một vấn đề, có phải tài xế thành phố B đều nhiệt tình như vậy không.
Chùa miếu và lão hòa thượng (1)
Thành phố B còn nóng hơn thành phố S, Tưởng Nhất Bối mặc một chiếc váy dài mày trắng, khuôn mặt trẻ trung trắng mịn không cần son phấn, tựa như tiên nữ hạ phàm, Dương Dĩ Đồng thì mặc áo thun quần jean, đeo kính râm, hai người đứng cùng nhau, tỏa ra sức sống thanh xuân vô hạn, thu hút vô số ánh mắt người qua đường, thật là đẹp cả đôi.
Tưởng Nhất Bối dùng tay tự quạt cho mình, hỏi Dương Dĩ Đồng dẫn đường: “Đồng Đồng, rốt cuộc cậu có biết đường không vậy?”
Dương Dĩ Đồng đương nhiên không biết đường rồi,cảm giác phương hướng của Tưởng Nhất Bối không tốt lắm, không dám ôm trọng trách dẫn đường, Dương Dĩ Đồng tuy cảm giác phương hướng tốt, nhưng ở nơi đất lạ người đông, đường xá chi chít này, sao có thể trách cô ta được.
“Thôi, chúng ta đi kiếm đồ ăn trước đã.”
“Được.”
Hai người nhanh chóng vào một cửa hàng đồ uống lạnh bên cạnh, Dương Dĩ Đồng gọi một ly hồng trà, Tưởng Nhất Bối gọi một ly nước chanh.
Cùng bên ngoài nóng nực tạo thành hai thế giới, bên trong là gió mát thổi vù vù, bên ngoài nóng như đổ lửa, nắng hè chói chang mặt trời gay gắt đều thiêu bỏng con người, hai người rốt cuộc cũng dễ chịu hơn chút.
“Cô cả, cô có chắc cô chỉ đúng đường không đó?”
“Chắc vậy.”
Cô đang nói đến một chùa miếu, kiếp trước cô từng đi qua vài lần, đều là để cầu bình an cho Thẩm Duy An, Thẩm Duy An là quân nhân không tin thần phật, không nên đi bái tế thần phật, nhưng cô không kiêng kỵ gì, lăn lộn trong giới showbiz thật ra đều rất mê tín, rất nhiều nghệ sĩ đổi tên đều sẽ mời người đến tính toán, hoặc là làm lễ, phù hộ con đường sự nghiệp tươi sáng, còn có mỗi đoàn phim trước khi khai máy đều sẽ tế bái, phù hộ quay phim hết thảy thuận lợi, vé bán ra tăng vọt, cô không tin mấy thứ đó, nhưng từ sau khi ở bên Thẩm Duy An  tin.
Cuối cùng trong một lần đi, có một lão hòa thượng râu tóc bạc trắng nói rất nhiều với cô, chỉ nhớ rõ một câu “Mệnh không thể đổi, vận có thể, thế gian luân hồi, số mệnh khó xác định, thí chủ chính là người có duyên, mọi việc cứ thuận theo tự nhiên đi.”
Những lời này lúc ấy nghe không hiểu, hiện tại nhớ lại thật ra đã hiểu ra vài phần, kiếp này muốn quay lại nơi đó xem thử, coi như trở lại chốn cũ đi, cô cũng muốn cầu phúc cho người yêu.
Mồ hôi ở thái dương Dương Dĩ Đồng chảy xuống đến cổ, rất quyến rũ, nhếch môi hỏi cô: “Nói cách khác, cửa hàng này có thể không tồn tại?”
Cô không chắc lắm, rốt cuộc đều xảy ra lâu như vậy, cô phát hiện nơi này đã xảy ra biến hóa lớn, trước kia phố này tên là đường Trường An hiện tại gọi là đường Trường Hưng, có thể  quan đến việc chùa miếu cũng cùng biến mất.
Tưởng Nhất Bối cười ha ha, giả ngây giả ngô là tốt nhất, “Chắc là tồn tại, tôi nghe người ta nói, chùa miếu này thiêng lắm, vừa hay cậu có thể đến cúng bái, nói không chừng có thể sớm ngày thoát ế.”
Dương Dĩ Đồng cũng cười ha ha, chẳng thèm quan tâm, “Không muốn bái.”
Tưởng Nhất Bối: “……”
“Không phải cậu nói muốn tới tìm Thẩm Duy An sao? Sao lại không đi nữa?”
Sau khi tới thành phố B, Tưởng Nhất Bối chợt nhớ ra đã quên mất Thẩm Duy An,  muốn cầu thần bái phật.
“Tôi chỉ muốn hỏi Bồ Tát một chút khi nào có thể gặp Thẩm Duy An.”
Dương Dĩ Đồng khinh bỉ nhìn cô, “Cậu tự nhắn tin hỏi Thẩm Duy An đi.”
Cô không chỉ muốn cầu phúc bình an cho Thẩm Duy An, còn muốn gặp lão hòa thượng, còn có rất nhiều chuyện tương lai chưa nhìn thấu, vì sao cô lại trọng sinh, chuyện này vi phạm khoa học lẽ thường, liệu một ngày nào đó cô lại biến mất? Tất thảy đều như một giấc mơ, đâu đâu cũng là ảo ảnh.
Cô cảm thấy lão hòa thượng sẽ biết chút gì đó, cô muốn hỏi số mệnh Thẩm Duy An, cho dù phải liều mạng, kiếp này cũng phải bảo vệ Thẩm Duy An một đời vô lo.
Dương Dĩ Đồng thấy cô thất thần, xua xua tay trước mặt cô, búng tay một cái, “Hoàn hồn chưa, nghĩ gì mà nhập tâm thế.”
Tưởng Nhất Bối nghiêm mặt nói, “Tôi đang nghĩ phải làm sao mới có thể hái được đóa hoa lạnh lùng kiêu ngạo Thẩm Duy An này đây.”
“……” Cô ta cạn lời.
Cô và Thẩm Duy An sẽ khỏe mạnh, ai dám nói giá trị nhan sắc không có công lao, giá trị nhan sắc chiếm ít nhất 20%, cô thường nhớ lại nếu đổi người cứu cô, nhan sắc giống nhau, dáng người giống nhau, vẫn sẽ ở bên nhau chứ?
Có lẽ sẽ không, nếu đổi người khác, sẽ không làm cô có cảm giác rung động, liếc mắt một cái, khiến cô say đắm, sau đó, cô mới có thể dùng hết dũng khí trong đời bước về phía anh.
Cho nên, Thẩm Duy An, anh vĩnh viễn không biết lúc trước em đã dùng bao nhiêu dũng khí để ở bên anh, bởi vì là anh, em trở nên giống như những cô gái bình thường khác, biết sợ hãi, biết đa nghi, lo được lo mất.
Chùa miếu và lão hòa thượng (2)
⬅ Trước Tiếp ➡