⬅ Trước Tiếp ➡
Ý là hai phút đồng hồ sau sẽ xong.
Sau hai phút, Dương Dĩ Đồng lấy tai nghe xuống, thoát khỏi trò chơi.
Dương Dĩ Đồng dựa vào ghế, híp mắt hỏi cô: " Ban đầu Tưởng Nhất Đình gọi là gì nhỉ?"
Không biết vì sao Dương Dĩ Đồng đột nhiên hỏi như vậy nhưng vẫn trả lời: " Phương Đình."
"Cái tên thật phổ thông, vẫn là Tưởng Nhất Đình êm tai hơn một chút."
Tưởng Nhất Bối: "..."
Hóa ra là muốn chê bai tên người khác.
Có thể không dễ nghe sao? Cùng họ với cô, ngay cả tên lót ở giữa cũng thế.
Đay là lần thứ hai Tưởng Nhất Bối nói với người khác ý nghĩa về cái tên của mình. Lần đầu tiên nói với người khác vẫn là ở đời trước nói cho Thẩm Duy An.
"Tên của tôi là do ba và mẹ tôi mỗi người lấy một chữ, 'Nhất' là ba tôi lấy, ý nghĩa độc nhất vô nhị. 'Bối' là mẹ tôi lấy, ý là bảo bối, mẹ tôi nói, tên của tôi có ý nghĩa là bảo bối duy nhất của ba mẹ, cũng hy vọng sau này tôi sẽ có một cuộc sống độc nhất vô nhị."
Sự yêu thương và bao dung của mẹ Tưởng đối với cô đã siêu việt hơn tình yêu thương giữa hai mẹ con bình thường, hai người là mẹ con, cũng là tri kỉ, mẹ chính là người cô cảm kích nhất trên đời.
Dương Dĩ Đồng nhìn cô đầy hâm mộ nói: " Mẹ Tưởng chính là hình mẫu lý tưởng của mọi bà mẹ, bối bối, hay là chúng ta đổi mẹ đi."
Tưởng Nhất Bối  đánh qua, Dương Dĩ Đồng  nhanh nhẹn tránh thoát.
"Cô đừng mơ tưởng, không lo lắng tôi nói cho dì Dương sao."
"Đừng, mẹ tôi lại phải hóa thân Đường Tăng tẩy não tôi."
Tưởng Nhất Bối nhíu mày, hai tay khoanh ở trước ngực nói: " Được thôi, vậy cô về nhớ cân nhắc chuyện này."
Dương Dĩ Đồng: "..." Cô nguyện ý đối mặt với mẹ cô lải nhải.
Sóng gió nổi lên (2)
Hai người khoác tay nhau đi xuống  thấy dì Tôn vội vàng định đi lên.
Nhìn thấy hai người xuống tầng, tranh thủ thời gian nói: " Bối Bối, vừa rồi tài xế gọi điện thoại tới nói không tới được."
Sau khi nghe xong, Tưởng Nhất Bối nhíu mày hỏi lại: "Vì sao ạ?"
"Tài xế nói cô Nhất Đình gọi điện thoại cho cậu ta, cậu ta nói muốn đi đón cô Nhất Đình trước, sau đó lại thuận tiện tới đón cô Đồng Đồng."
Tưởng Nhất Bối nghe được nguyên nhân, nguyên bản khuôn mặt đang tươi cười  sụp đổ, lạnh lẽo hơn mấy phần: "Tôi tự gọi điện thoại cho cậu ta."
Gọi cho tài xế, giọng nói lạnh lẽo không mang theo chút cảm tình nào: "Hiện tại lập tức tới nhà tôi, bằng không về sau anh cũng không cần tới nữa."
Sau khi nói xong  cúp điện thoại.
Sắc mặt Tưởng Nhất Bối không tốt lắm, Dương Dĩ Đồng còn là lần đầu tiên thấy cô nổi giận, Tưởng Nhất Bối bình thường nhìn có vẻ nhu nhược, lúc tức giận lại thấy rất có uy nghiêm.
"Anh tôi có việc ở gần đây, để gọi anh ấy tới đón tôi là được rồi."
Hôm nay anh cô vừa vặn cần gặp khách hàng ở gần đây, vừa vặn gọi anh ấy tới đón là được. Tưởng Nhất Bối là bạn thân cô, cô không muốn chỉ bởi vì Tưởng Nhất Đình mà làm hai người không vui vẻ.
Hiện tại Tưởng Nhất Bối cũng không biết người tài xế kia lúc nào mới đến  nói: "Vậy được, tôi đưa cô đi ra ngoài."
Hai người vừa đi cửa vừa nói chuyện, anh trai Dương Dĩ Đồng đã đến. Anh trai Dương Dĩ Đồng đơn giản chào cô vài câu, anh trai Dương Dĩ Đồng không hổ cùng một khuôn đúc ra, tuy nhiên ngũ quan càng thêm thành thục và ổn trọng, còn ngũ quan Dương Dĩ Đồng mềm mại hơn một chút.
Dương Dĩ Đồng vỗ vỗ bờ vai của cô nói: "Tôi đi về trước, nếu như cô muốn dạy dỗ Tưởng Nhất Đình thì đừng tự mình động thủ, cần thiết bảo tôi, phía trên anh đây có người."
Anh trai Dương Dĩ Đồng nhô đầu ra, dáng vẻ ngốc manh nói: "Em gái, em gọi anh làm gì?"
Dương Dĩ Đồng tức giận nói: "Không có chuyện của anh."
Anh trai Dương Dĩ Đồng cũng không tức giận, mỉm cười, tự giác lại chui đầu vào xe.
Tưởng Nhất Bối phát hiện anh trai Dương Dĩ Đồng là một người rất chiều em gái, hai người tương tác lẫn nhau vô cùng ấm áp, khóe miệng không tự giác nhếch lên, tâm tình cũng tốt lên rất nhiều.
Mở cửa xe giúp Dương Dĩ Đồng: "Được rồi, nhanh lên trở về đi, đừng để anh cô đợi lâu."
Dương Dĩ Đồng ngồi vào trong xe, vẫy vẫy Tưởng Nhất Bối, trước khi đi vẫn không quên dặn một câu: "Nhớ kỹ tôi nói nhé, phía trên anh đây có người."
Tưởng Nhất Bối cảm thấy buồn cười nói: "Biết rồi, phía trên cô có người, buổi tối lúc đi ngủ cẩn thận một chút."
Dương Dĩ Đồng nghe được cô nói như vậy, vẻ mặt kiêu ngạo đóng cửa sổ xe lên.
Tưởng Nhất Bối trở về không bao lâu thì mẹ Tưởng  trở lại. Mẹ Tưởng nhìn phòng khách một vòng, đều không nhìn thấy Tưởng Nhất Bối, hỏi Dì Tôn: " Dì Tôn, Bối Bối ở trên tầng sao?"
Dì Tôn nhìn thấy bà chủ trở về, đi nhanh ra ngoài nói: "Bà chủ về rồi, Bối Bối đang ở trong phòng."
"Tôi đi lên xem Bối Bối một chút."
Dì Tôn đứng trước mặt mẹ Tưởng, bước chân lại không có hề xê dịch, vẻ mặt có chút khó xử, ấp a ấp úng, đang suy nghĩ có nên nói với bà chủ hay không, vạn nhất bị người khác biết, khó tránh khỏi nói bà là một người giúp việc mà đi mách lẻo chuyện chủ nhà.
Mẹ Tưởng nhìn thấy dì Tôn dường như có điều muốn nói  mở miệng: "Dì Tôn, có điều gì thì dì cứ nói, trong nhà này tôi và Bối Bối cũng không xem dì là người ngoài."
⬅ Trước Tiếp ➡