Trình Duy Duy tỉnh dậy giữa cơn cao trào, cô chỉ cảm thấy xấu hổ không thôi. Cô và cha làm chuyện như vậy ngay trong nhà mình, vả lại lần này bọn họ đều tỉnh táo, biết rõ mình đang làm gì.
“Ngày mai mặc bộ này đi, nhìn rất đẹp.” Lúc Trình Duy Duy lên đỉnh thì cha cô chợt khựng lại.
Giọng nói kiềm chế đầy gợi cảm gần kề bên tai, cô nhận ra cha muốn mình ngày mai mặc bộ đồ này đi thực tập, cảm giác kích thích khiến cơ thể run lên một cái, “Cha, con xin lỗi… Con… Con không cố ý…”
Cô xin lỗi vì vừa nãy đột nhiên ngã sấp xuống dẫn đến một loạt chuyện xảy ra, nhưng lại không hiểu tại sao bọn họ lại thành ra như vậy.
Trình Bách mặt không đổi sắc ôm lấy cô, chậm rãi vuốt ve dọc theo tấm lưng mịn màng, khẽ khàng hôn vào tai cô một cái, kiểu vuốt ve an ủi này khiến cô tủi thân muốn khóc nấc lên.
“Bé cưng, không phải sợ hãi, đừng căn thẳng, cứ giao cho cha.” Hai người ôm nhau một lúc, Trình Duy Duy lúng túng nhận ra côn thịt của cha nãy giờ vẫn không mềm xuống, mà cô cũng không dám làm thêm gì cả.
Một lúc sau Trình Bách đã ổn định lại rồi, trước khi đi hắn còn quay lại nói một câu: “Ngày mai con ra ngoài với cha, ngủ sớm chút đi, ngủ ngon.”
Ngày hôm sau, Trình Duy Duy nghĩ tới nghĩ lui, cuối cùng vẫn mặc chiếc áo sơ mi trắng ngày hôm qua, một nhà ba người ăn sáng xong rồi hai cha con chuẩn bị ra ngoài.
Lúc lên xe, Trình Duy Duy cố ý đi sau để ngồi ghế sau, chưa kịp mở cửa xe ra đã nghe thấy giọng cha vang lên sau lưng.
“Ngồi ghế phụ.”
Cô ngồi vào xe, nghĩ lại sáng nay mẹ đã nói Duy Duy đã đi thực tập rồi, bà ở nhà một mình cũng chán nên chuẩn bị lên đồ đi du lịch với hội chị em. Cuối cùng cảm giác khó chịu vì làm chuyện có lỗi với mẹ cũng dịu xuống, cô thở phào nhẹ nhõm.
Mình đúng là hư hỏng mà…
Trình Bách vừa lái xe vừa nhìn dáng vẻ cúi đầu suy nghĩ, hai ngón tay chà xát vào nhau, vô thức cắn môi dưới của con gái mình.
Đèn đỏ.
Một bàn tay khớp xương rõ ràng mơn trớn môi cô, miết cánh môi mềm mại, hai ngón tay thon dài lần vào trong khoang miệng, ấn đầu lưỡi cô xuống, “Không được cắn.”
Ngón tay hắn khuấy đảo trong khoang miệng khiến Trình Duy Duy không nói nên lời, chỉ có thể phát ra tiếng a ưm, Trình Duy Duy hoàn toàn không dám làm gì cả, sợ không cẩn thận sẽ cắn phải tay cha nên chỉ ngoan ngoãn ngậm mút.
Hành động đó lại lấy được lòng Trình Bách, “Ngoan lắm.” Hắn khen ngợi, ngón tay bắt đầu đâm rút vào miệng cô như bắt chước động tác làm tình. Thấy sắp hết đèn đỏ rồi mới rút tay ra kéo theo sợi chỉ bạc, để tay bên môi cô, “Liếm đi, bé ngoan.”
Trình Duy Duy nghe cha mình nói câu dâm đãng như vậy lập tức đỏ bừng mặt, mở to mắt không dám tin đây là người cha nghiêm túc của mình. Cô đưa đầu lưỡi liếm sạch nước bọt trên ngón tay hắn, lại không chú ý đến ánh mắt thâm sâu kia, giống như màn mưa to giữa trời đêm đông giá rét, đen không thấy đáy.
Ô tô rẽ vào bãi đậu xe, Trình Bách để Trình Duy Duy lên báo cáo. Năm nhất đi thực tập thì còn quá sớm, biết con gái nghỉ ở nhà đối với Vu Lam mà nói có một số chuyện không tiện lắm nhưng cũng không muốn để cô đến quán bar như lần trước nữa, vẫn nên trông chừng cô thì hơn…
Sau khi gia nhập với một nhóm thực tập sinh khác, hoàn thành khóa đào tạo và phân công vị trí cho từng người, Trình Duy Duy phát hiện mình được điều đi làm lễ tân, cô học chuyên ngành quản lý hành chính, phân như vậy cũng rất thích hợp.
“Xin chào, tôi là thực tập sinh mới đến, tên Trình Duy Duy.” Trình Duy Duy đứng ở quầy lễ tân, lễ tân là một chị gái nhìn vừa sáng sủa vừa thạo việc, nhiệt tình nói: “Là em à, chị là Phương Nhã, trợ lý Lâm đã nói với chị rồi, chị sẽ dẫn dắt em.” Nói xong cô ấy đánh giá một chút, “Chẳng trách…”
“Chẳng trách?” Trình Duy Duy tò mò.
“Haiz, còn gì nữa, chị đã nói với trợ lý Lâm là phân cho chị người nào đẹp nhất ha ha ha.” Chị gái chớp mắt.
Nghe Phương Nhã giới thiệu nội dung công việc xong cũng đã đến trưa, thời gian trôi qua rất nhanh, nhanh đến mức đã đến giờ ăn trưa rồi, đột nhiên lại nghe thấy tiếng nói trong phòng làm việc truyền đến: “Hôm nay luật sư Trình đặt cơm mời mọi người ăn trưa.”
“Cảm ơn sếp.” Âm thanh vang lên liên tiếp.
Khi nhận cơm trưa, Trình Duy Duy nhận ra đó là món của nhà hàng mà cô thích ăn, không khỏi có chút vui mừng.
Buổi chiều, Trình Duy Duy đi vệ sinh, tiện thể lén dùng điện thoại kể chuyện đi thực tập với bạn thân Trà Trà của mình nên không để ý đến người mới đi vào. Phương Nhã cũng không ngăn người đàn ông đó mà để anh ta đi vào trong, sau đó liền vội vàng gọi điện thoại báo cho trợ lý Lâm.
Người đàn ông này là con trai của người ủy thác trong vụ án thứ hai ở công ty luật, là một kẻ nát rượu không được tích sự gì, không biết lần này sao lại qua được cổng bảo vệ lầu dưới mà trà trộn vào được, vì anh ta vẫn luôn không hài lòng với yêu cầu ủy thác của người quá cố nên đến công ty gây rối.
Trình Duy Duy bên này vẫn chưa nhận ra, vừa ra khỏi nhà vệ sinh đã đụng trúng, cô lại nghĩ rằng đó là khách hàng nên vội vàng cúi người xin lỗi.
Người đàn ông bị đụng trúng vốn đang muốn chửi mắng, kết quả nhìn thấy hai bầu ngực trắng nõn đầy đặn được áo ngực bao lấy lúc cô cúi người xuống, sẵn đang có rượu trong người nên anh ta ôm chặt lấy Trình Duy Duy, tay còn muốn luồn vào bên trong áo sờ soạng.
“Thả tôi ra! Cứu mạng! A!”
Cũng may trợ lý Lâm nhận được điện thoại xong đuổi đến kịp thời, anh kéo gã đàn ông ra, đồng thời bảo vệ xông lên khống chế anh ta, khung cảnh ồn ào này cũng thu hút mấy người đang làm việc đến vây xem.
Trình Duy Duy đột nhiên bị ôm lấy ngồi bệt xuống đất run rẩy, cô vẫn còn ngửi được mùi rượu hòa lẫn với mùi mồ hôi buồn nôn của anh ta trên người mình. Phương Nhã ở phía sau chạy đến cởi áo vest ngoài của mình đắp cho cô, giải tán đám đông đến hóng chuyện quay về làm việc.
Áo khoác thoảng mùi nước hoa nữ tính và nhiệt độ cơ thể ấm áp khiến Trình Duy Duy an tâm hơn một chút, cảm kích nhìn về phía Phương Nhã.
Trợ lý Lâm kéo Phương Nhã sang một bên nhỏ giọng nói mấy câu, cô ấy há to miệng rồi lấy tay che lại, gật đầu với trợ lý Lâm một cái.
Phương Nhã đi đến đỡ Trình Duy Duy đứng lên, dịu dàng nói: “Duy Duy, đừng sợ, bây giờ không sao rồi. Chúng ta về nghỉ ngơi một lát đi.”
Nói xong cô ấy đỡ Trình Duy Duy đi về phía phòng làm việc của Trình Bách.
Trình Bách nghe điện thoại của trợ lý Lâm xong thoáng giật mình, hắn siết chặt tay, không chờ trợ lý Lâm nói hết mà đã cúp điện thoại cất bước đi về phía cửa phòng làm việc, còn chưa kịp mở mà đã nghe thấy tiếng gõ cửa.
“Luật sư Trình, tôi đưa Duy Duy đến phòng anh nghỉ ngơi một lát.”