Tiếp ➡
Ban đêm, trong biệt thự tỏa ra ánh sáng ấm áp.
Trình Duy Duy ủ rũ cúi đầu ngồi trên ghế sô pha trong phòng khách, đỏ mắt đáng thương hỏi: “Mẹ ơi, con có thể không đến chỗ cha thực tập được không, xin mẹ đó…”
Vu Lam buồn cười nhìn vẻ mặt nghiêm túc của cô, đáp: “Cũng hơi khó, sáng mai con tự đến công ty luật của ông ấy mà báo cáo đi. Còn nữa, cha con nói không được để những người khác trong công ty biết mối quan hệ giữa hai người, con nên nghiêm túc thực tập trong kỳ nghỉ hè này, bé ngoan của mẹ.”
Trình Duy Duy thất vọng dùng gối ôm che mặt mình, “Mọi người bắt nạt con!” Lúc này có tiếng mở cửa vang lên, Trình Bách đi vào nhìn thấy Trình Duy Duy đang đỏ cả mắt thì nhíu mày, muốn nói với cô hai câu, không ngờ Trình Duy Duy vừa nhìn thấy hắn lại đỏ mặt như không phục, cô ném gối ôm rồi chạy nhanh lên lầu.
Trình Duy Duy nằm lì trên giường gọi điện thoại cho bạn thân Trà Trà của mình: “Tức chết mình rồi! Cậu nói xem cha quản mình nhiều thế làm gì vậy, mình cũng lớn rồi mà, còn phải nghỉ hè dưới sự giám sát của ông ấy, Trà Trà ơi mình thê thảm quá…”
“Duy Duy, xin lỗi nha, cũng vì giúp mình mà như vậy. Chờ khai giảng mình sẽ mang nhiều đồ ngon đến, khai giảng chúng ta ra ngoài chơi thôi!”
Trình Duy Duy nghe bạn thân mình an ủi dần dần cũng chấp nhận sự thật ngày mai mình phải đi thực tập.
Kỳ nghỉ hè năm nhất, cô bạn thân Trà Trà không chịu về nhà vì giận dỗi mọi người, vì vậy cô ấy thuê một căn phòng gần trường để đi làm ở một văn phòng cấp cao. Hôm trước còn nghe nói có một người nổi tiếng đến chỗ cô ấy làm việc, Trình Duy Duy phấn khích xin Trà Trà một bộ đồng phục nhân viên, trà trộn vào phòng của idol để được nhìn thấy người thật, không ngờ lại đụng phải cha mình đi xã giao, bị bắt ngay tại trận.
Trình Duy Duy nhớ lại đêm hôm đó, cô mặc một bộ đồ nàng thỏ, áo vest ôm sát người phối với chiếc váy ngắn, bưng khay đựng trái cây đi trên hành lang, chuẩn bị bưng nước ép đến phòng riêng thay cho Trà Trà. Không ngờ rằng nửa đường lại gặp phải quản lý, nói cô mau bưng đến phía cuối hành lang. Trình Duy Duy sợ lộ tẩy nên đành phải làm theo lời quản lý trước.
Cô đẩy cửa phòng ra, bên trong khói mù lượn lợ, nam nữ cuốn lấy nhau làm cô cảm thấy vừa sợ hãi vừa hưng phấn. Trình Duy Duy cúi đầu bưng khay trái cây để lên bàn, lúc chuẩn bị rời đi, đột nhiên có một bàn tay lớn mập mạp ôm eo cô.
Trình Duy Duy không đứng vững được nên lập tức ngả vào lòng của một tên đàn ông trung niên xa lạ.
Ông ta nói: “Eo nhỏ phết.” Vừa dứt lời tay kia đã lần mò xuống dưới váy, chuẩn bị muốn vén lên.
Dù sao Trình Duy Duy cũng là một cô gái, sức lực không bằng đàn ông nên không thể tránh được, “Thả tôi ra! Buông ra!!”
Ông ta cười một tiếng đầy dâm đãng: “Bé cưng, để anh đây sờ một lát đi.”
Chỉ thấy ông ta lấy một cái lọ nhỏ màu xanh dương ra huơ huơ trước mặt Trình Duy Duy, cô ngửi thấy một mùi thơm ngọt ngào hòa với mùi khói rượu, thứ mùi chán ghét ấy xộc thẳng vào mũi, dần làm đầu óc cô trở nên mông lung mê muội, cơ thể nhũn ra nóng rát vô cùng, dần dà cô không còn giãy giụa nữa, dáng vẻ kháng cự trong mắt ông ta lại như đang mời chào.
Đột nhiên, một bàn tay xương xẩu nắm chặt cổ tay Trình Duy Duy kéo cô đứng dậy, thuận thế ôm cô vào lòng. Trình Duy Duy đụng phải cơ ngực rắn chắc, chỉ cảm thấy cơ thể sau lớp áo sơ mi kia vừa chắc vừa căng, còn có mùi cologne vô cùng dễ chịu. Cô còn chưa kịp ngẩng đầu lên xem là ai thì đã nghe thấy giọng nói quen thuộc: “Ông Vương, đây là người của tôi.”
Trình Duy Duy mông lung ngẩng đầu nhìn khuôn mặt lạnh lùng cấm dục của cha mình, sợ đến mức tỉnh táo hơn một chút.
Người được gọi là ông Vương kia bắt đầu tỏ vẻ không vui, nhìn trên nhìn dưới dò xét hai người, “Luật sư Trình, thật không ngờ nha, vậy tôi cũng không giành với anh nữa.”
Trình Bách bình tĩnh nắm tay con gái, quay người rời khỏi phòng.
Ông Vương ở phía sau vẫn còn híp mắt nhìn chằm chằm cặp mông phía sau lớp váy bó sát kia, ông ta huýt sáo một cái, lớn tiếng nói với mọi người: “Bình thường luật sư Trình của chúng ta không màng sắc dục, thì ra cũng thích kiểu như vậy.”
Trình Duy Duy rúc vào lòng cha mình, không dám nhìn thẳng mặt hắn, cũng không dám nói câu nào, đặc biệt là cha vẫn luôn ôm chặt cô khiến cô cảm thấy nơi tiếp xúc giữa hai người đầy nóng rát, còn muốn lại gần hơn chút nữa. Nhưng trực giác đã cho cô biết hiện tại cha cô cực kỳ tức giận nên đành phải rụt người lại.
Trong đầu Trình Duy Duy hỗn loạn một mớ, cộng thêm tác dụng của thuốc mà đầu óc cô ngày càng mê man, nhịn không được bắt đầu uốn tới ẹo lui trong lòng cha mình hòng làm dịu cơn nóng và cảm giác trống rỗng.
Trình Bách phát hiện con gái không an phận, cứ mãi cọ lung tung trong lòng mình, nhiều lần ngực hai người chà xát vào nhau, hắn cảm nhận được cơ thể mềm mại của con gái, thái dương khẽ giật một cái.
Trình Bách cúi xuống nhìn con mình sắc mặt ửng hồng, đôi môi cong cong như đang khẽ nói điều gì đó thì cau mày, hắn níu một nhân viên phục vụ lại, “Mở cửa phòng ra.”
Sau khi Trình Bách ôm con gái vào phòng thì để cô ngồi trên ghế sô pha, quay người lại muốn đi rót nước để cô uống cho tỉnh táo một chút.
Không ngờ rằng đột nhiên Trình Duy Duy đứng dậy ôm lấy hắn từ phía sau, bộ ngực đầy đặn của thiếu nữ lập tức áp sát vào lưng Trình Bách, hắn cảm nhận được độ đàn hồi mềm mại lập tức đờ người muốn kéo cô ra, dù vậy cũng không dám quá mạnh tay.
Trình Duy Duy cảm thấy hơi tủi thân vì bị cha đẩy ra, cô chỉ muốn dễ chịu hơn một chút, lúc ôm cha rất thoải mái, chắc chắn là cha giận rồi nên mới đẩy cô ra như vậy, vậy chỉ cần cố gắng ôm cha thật chặt không buông tay sau đó làm nũng như lúc bé thì cha sẽ không giận nữa. Vừa nghĩ xong cô lại ôm lấy Trình Bách từ chính diện, cọ cọ trong lòng hắn, đôi môi cô thoáng cọ qua một chỗ hơi nhô lên, cô nghi ngờ gặm hai lần, cảm thấy không có mùi vị gì cả.
Dưới hành động vô thức của cô, bên dưới của Trình Bách sắp cương lên, hắn cúi xuống nhìn, nhìn thấy trong lúc cô cọ vào người hắn đã vô tình làm bung ra hai cúc áo vest.
Hai bầu ngực trắng nõn đầy đặn lộ ra lúc ẩn lúc hiện theo động tác của thiếu nữ. Trình Bách không muốn nhìn nữa nhưng cũng không rời mắt được.
Từ nhỏ, Trình Duy Duy đã được nuông chiều, vì vậy da cô trắng nõn, dậy thì rất thành công. Lúc này cô còn níu kéo hắn nói: “Khó chịu quá, cha ơi, ngực con khó chịu quá…” Cô nói bằng giọng nũng nịu, vì áo vest có hơi nhỏ nên bó chặt lấy hai bầu ngực khiến nơi đó chật cứng.
Trình Bách đưa tay cởi hai cúc áo cuối cùng ra giúp cô, hai bầu ngực lớn lập tức lộ ra nảy lên hai lần, hắn phát hiện con gái mình thế mà lại không mặc áo ngực, chỉ có hai miếng dán nhũ hoa màu đen, lúc này đã lộ hẳn không sót một thứ gì.
Hai miếng dán màu đen dán chặt trên bầu ngực trắng nõn làm con người ta đắm đuối mê say.
Trình Duy Duy cảm thấy không còn bị gò bó nữa nên nhanh chóng cởi áo vest ra, còn thuận tay xé miếng dán ngực. Sắc mặt cô ửng hồng, nhào đến ôm cha mình rồi hôn lên gò má hắn, “Hì hì, cảm ơn cha, bây giờ Duy Duy không khó chịu nữa, cha thật tốt.”
Lần này ngực của cô không còn thứ gì che chắn, trực tiếp chạm lên mặt hắn.
Trong phòng đang mở điều hòa, hai nụ hoa trước ngực cảm nhận được độ lạnh nên dần cương cứng. Trình Bách còn chưa nhìn rõ mà đã cảm nhận được nhũ hoa mềm mại liên tục cọ xát lên mặt mình. Cộng thêm Trình Duy Duy cứ vô ý cọ qua cọ lại khiến mũi hắn vùi vào khe ngực sâu hút, ngửi thấy mùi thơm nhàn nhạt, côn thịt dần căng đau dưới lớp quần tây.
Trình Bách hít một hơi thật sâu, hai tay bóp lấy eo cô, cảm nhận cảm giác mềm mại trơn nhẵn, bắt đầu đẩy cô ra xa.
Trình Duy Duy thấy vậy hai mắt đẫm lệ, mơ màng nói: “Cha làm gì vậy, sao lúc nào cũng đẩy con ra, Duy Duy rất khó chịu…”
“Cha, con bị làm sao vậy… Nóng quá…”
Nói xong, Trình Duy Duy bắt đầu cởi chiếc váy ngắn xuống, còn định cởi nốt cả quần lót. Trình Bách nhìn thấy con gái mình mặc quần lót chữ T bán trong suốt thì sắc mặt tối sầm, không ngờ đứa con gái ngoan ngoãn của mình lại làm ra những chuyện như vậy.
Sau khi Trình Duy Duy cởi sạch rồi, Trình Bách nhìn thấy cặp mông vừa to tròn vừa vểnh lên của cô, cùng với nơi riêng tư sạch sẽ hồng hào không một cọng lông kia, hai mắt hắn tối sầm xuống.
Trình Duy Duy hoàn toàn không thèm để ý, giờ phút này chỉ cảm thấy cơ thể mình nóng như lửa đốt khiến cả người vừa bức bách vừa ngứa ngáy không chịu được, cảm giác dính nhớp giữa hai chân làm cô muốn chạm vào một chút.
Lúc này, trong đầu chỉ muốn có thứ gì đó để kẹp giữa hai chân, còn về phần để làm gì thì cô cũng không biết.
Trình Duy Duy bò lên giường, động tác này vừa hay để hoa huyệt ươn ướt lộ ra trước mặt cha. Hoa huyệt hồng hào run lên nhè nhẹ, rỉ ra thứ nước dính nhớp khiến nó trở nên óng ánh, thoạt nhìn rất đẹp mắt.
Cô leo lên gối đầu, để chiếc gối ở giữa hai chân rồi quỳ ở đầu giường, không cần ai chỉ cũng biết tự lắc eo để cạnh gối ma sát với hoa huyệt. Đột nhiên chà xát đến điểm nhô lên, cả người Trình Duy Duy căng cứng, nhịn không được rên rỉ thành tiếng.
Trình Bách nhìn thấy con gái dùng gối tự an ủi hoa huyệt của mình đầy lẳng lơ dâm dật như vậy, côn thịt hắn lại to lên một chút, bị quần ghì xuống đầy đau nhức. Trình Duy Duy quay lại nhìn hắn, cô không thể nào tập trung được, “Cha, con khó chịu lắm hu hu…”
Trình Duy Duy đang cọ gối, đột nhiên cọ trúng âm đế, cơ thể cô không còn chút sức lực nào, mặc dù cọ qua lại rất dễ chịu nhưng không thể lên đỉnh, thế nên chỉ đành xin cha giúp đỡ.
Trình Bách nhìn con gái nước mắt đầm đìa nhìn mình, hắn cau mày đi sang. Đôi bàn tay khớp xương rõ ràng sờ lên hai bầu ngực đang nảy lên nảy xuống, cảm giác dễ chịu hơn hắn nghĩ nhiều, vừa mềm mại vừa căng tròn.
Trình Duy Duy bị cha đè dưới thân, chỉ cảm thấy hai ngực mình được cha xoa bóp rất sướng nhưng trong lòng lại rất thẹn thùng, “Cha, đừng mà…”
Tiếp ➡