Chương 21
Không phải hươu là sinh vật rất ngây thơ hay sao? Bạch Kỷ muốn hoài nghi thỏ sinh chịu đựng Lộc Nhung không ngừng quấy nhiễum hỏi đông hỏi tay vừa bắt đầu công việc hôm nay của mình. Thật ra công việc ở Dục Anh Nhi không hề nặng nhọc chút nào, ngược lại đối với những loài mang gen động vật không có nguy hiểm như họ, công việc này đặc biệt thích hợp, cực dễ có thể thân cận cùng những ấu tể mới sinh ra không lâụ Nói nôm na là vừa thuần lương vừa mẫu tính.
Dục Anh Nhi ba chữ này đã đại khái khái quát được tất cả tính chất của nó rồi. Đúng vậy, nó xác thực là một nhà trẻ. Nhưng nhà trẻ này lại khác hoàn toàn nhà trẻ bình thường. Nhà trẻ này thứ nhất chỉ nhận trông coi những bé từ mới sinh cho đến một năm tuổi, thứ hai chỉ tiếp nhận những đứa trẻ bị bệnh cần được chăm sóc đặc biệt. Nên nói nó không hẳn là nhà trẻ mà bởi vì nó còn là bệnh viện nhi đồng nữa.
Nhưng không tính những đứa trẻ bị bệnh đi, tại sao đứa trẻ không bị bệnh ở tuổi này lại không được nuôi giữ, để ở nhà chăm sóc mà lại đem đi gửi ở đây?
Này đương nhiên là phải có nguyên nhân của nó.
Đúng là không phải đứa nhỏ nào cũng sẽ được gửi ở đây. Đa số những đứa nhỏ này hoặc là có bệnh từ khi mới sinh cần được theo dõi đặc biệt, hoặc là cha mẹ có lý do không thể nói, không thể chăm sóc mới được đưa đến đây. Trường hợp sau thì không nhiều, còn kiểm duyệt rất gắt gao mới được xếp vô thì trường hợp trước lại chiếm đa số. Cho nên mới Dục Anh Nhi tọa lạc ở bên cạnh bệnh viện trung ương liên bang, hằng ngày đón nhận và chăm sóc những đứa trẻ này, đến khi chúng khỏe mạnh lớn lên, được người thân đón về nhà mới thôi.
Công việc thế này cần người có kiên nhẫn và đầy đủ tình thương với những đứa trẻ, không phải ai muốn vào thì có thể vào.
Bạch Kỷ bởi vì có cha Bạch là bác sĩ bên trong bệnh viện liên bang cho nên cậu mới dễ dàng thông qua xét duyệt của cục. Nhưng đó cũng là do cậu có đủ tiêu chuẩn chứ không phải hoàn toàn là đi cửa saụ Tất cả những bước kiểm tra đều đạt loại ưu mới có thể để cậu thành công bước vào nơi này.
============================================================
Tuy chỉ mới vào cục được có mấy ngày nhưng khả năng của cậu ai ai cũng nhìn thấy, dần dần không còn người để ý cậu mới chỉ có mười tám tuổi đã được vào cục đi làm nữa. Tính ra mười tám tuổi không đi học đại học tại liên bang lúc bấy giờ thật sự không có nhiềụ Mà hiện tại ở trong Dục Anh Nhi lại chỉ có mỗi cậu và Lộc Nhung. Nhưng trường hợp của Lộc Nhung lại có chỗ đặc biệt không giống cậụ Tạm thời Bạch Kỷ còn chưa rõ ràng nguyên nhân là gì lắm.
Hiện tại Bạch Kỷ đã muốn bị cậu chàng quấy nhiễu đến không thể không bất đắc dĩ phản ứng lại cậu chàng.
Bạch Kỷ đem đứa bé mới năm tháng tuổi với đôi tai và cái đuôi gấu nhỏ đã sớm ngủ ngon lành trong vòng tay của cậu thả vào trong nôi rồi mới theo cậu chàng ra ngoài chỗ quầy nước.
"Được rồi, cậu muốn hỏi gì thì hỏi đi."
Bạch Kỷ thở dài nói.
"Cậu làm như tôi nhiều chuyện lắm vậy."
Lộc Nhung đạt được ý đồ lại còn khoác tay ngạo kiều bày tỏ mình mới không lắm miệng. Bạch Kỷ nghe mà chỉ biết câm nín, lại quyết định không dây dưa chủ đề này với cậu ta.