⬅ Trước Tiếp ➡

Phừng Bạch Kỷ cảm thấy nếu lúc này cậu đưa tay chạm vào mặt mình, nhất định sẽ cảm giác được độ nóng kinh người của nó cho xem. Nhưng trong chốc lát cậu lại cảm thấy thứ bản thân đang chạm vào có khi còn nóng đến phỏng tay hơn. Chỉ là cậu muốn giãy ra lại không giãy được.
"Em không dùng tay thì cho tôi mượn cái khác."
Đầu Bạch Kỷ như muốn bốc cháy lên, trong lúc nhất thời lại không hiểu được cái khác mà hắn nói là cái gì.
Cho đến lúc hai tay cậu mỏi nhừ ra mà người đàn ông này vẫn chưa chịu bắn, hắn lại đem thứ to lớn đến không hợp thói thường kia kẹp ở giữa hai đùi cậu mãnh liệt ma sát thì Bạch Kỷ mới hiểu cái khác mà hắn nói là cái gì. Rồi kết quả của một trận ma sát đầy sắc tình vào sáng sớm này là bản thân cậu cũng bị hắn ép cho bắn tận hai lần, toàn thân đều muốn mềm nhũn ra, vách đùi trong còn bị hắn mài đến nóng bừng, tê tê dại dại.
============================================================
Nhìn đôi tai của người dưới thân đều đã trở nên rũ rượi không có sức sống nhưng toàn thân lại ửng hồng ngon miệng, con sói to rốt cuộc thỏa mãn rời khỏi giường.
Hoắc Mạt hắn là ai chứ, không ăn được món chính thì hắn vẫn phải ăn cho được món phụ mới chịụ Nếu không hắn cũng không phải là Hoắc Mạt.
Chỉ đáng thương con thỏ nhỏ Bạch Kỷ, còn chưa nói rõ ràng đã bị người mơ mơ hồ hồ chiếm hết tiện nghi rồi. Mãi đến lúc ngồi trên bàn ăn sáng cậu mới hoàn toàn thoát khỏi trạng thái đầu óc mông lung kia. Cậu lại không khỏi nói bản thân quả thật là quá ngây thơ, vậy mà đơn thuần đem suy nghĩ của người thường áp đặt lên người con sói bự kia. Chịu thiệt cũng là đáng đời cậu thôi.
Ủ rủ một hồi, lúc này cậu lại không nhịn được cẩn thận quan sát người đàn ông đang ngồi ở đối diện.
Không thể không nói, người này quả thật có đủ những điểm cậu yêu thích nếu không tính vấn đề chủng tộc xung khắc quá mức kia. Nhưng nếu bình tĩnh phân định lại, gen cũng không đại biểu người đó sẽ hoàn toàn kế thừa tập tính của giống loài, thật sự trở thành động vật máu lạnh, không có nhân tính thì chỉ với một đôi tai sói nhọn hoắc màu xám đen kia sẽ càng thêm kích thích người ta không nhịn được mà hướng hắn tìm tòi. Bất kể là ở đâu, loài ăn thịt vẫn luôn là mắc xích cuối cùng trong chuỗi thức ăn, là đỉnh cao của kim tự tháp. Đó là một cái khoảng cách cùng chiều cao mà những chủng tộc tầng thấp như cậu ao ước nhưng không thể có được.
Ở trong xã hội hiện tại tỷ lệ công dân tinh anh là loài ăn thịt vẫn chiếm số lượng lớn, lại càng không thể chối cãi rằng nó là phần mấu chốt nắm giữ mạch máu của liên bang. Cho nên cho dù là loài ăn cỏ, trong mình thừa hưởng sự kinh sợ đại biểu cho giống loài thì cũng sẽ hướng họ truy cầu bạn tình hoàn mỹ nhất. Chẳng nói đâu xa, cứ nhìn bạn làm chung Bạch Kỷ mới quen cách đây không lâu gen là con hươu kia thì biết. Đối phương đối với gen loài ăn thịt thật sự là có sự sùng bái nói không hết. Cũng không biết cậu ta lớn lên thế nào nữa.


⬅ Trước Tiếp ➡