Chương 13
Giọng người đàn ông lúc sáng sớm thật sự là quyến rũ không chịu được. Hắn không cường thế thì thôi, một khi đã dịu giọng xuống là có thể khiến đáy lòng người ta nhộn nhạo. Nếu hắn còn chủ động dụ dỗ... Bạch Kỷ không ý thức được mà động động hai lỗ tai nhỏ xù xù của mình, hai má bất giác trở nên nóng bỏng.
Có lúc cậu thật sự không thể không công nhận người đàn ông này mị lực quá lớn. Bạch Kỷ trước nay đều rất hâm mộ những người như vậy, mặc dù cậu biết ngay từ khi sinh ra cậu đã không thể có được những cái này. Nhưng đổi một cách nói khác, những người như vậy mới có sức hấp dẫn trí mạng đối với cậu nhất. Khó mà nói không phải là một trong những nguyên nhân này khiến cậu ngay từ đầu đều không có nhiều phản kháng đối với hắn. Nói thế là đây... Này là nghiện mà còn ngại đúng hay không... Thật là đáng khinh mà
Trải qua một đêm ngon giấc đến không tường, Bạch Kỷ gần như đã chấp nhận hiện thực từ giờ có lẽ cuộc sống của mình sẽ bước sang một trang mới.
Nếu thật sự độ tương thích của mình và hắn cao đến vậy, bao nhiêu người hâm mộ ghen tị hận lại không có được, cậu còn đắn đo nhiều như vậy có phải là quá không biết tốt xấụ Mà người này... Trông còn không phải là người thuộc tầng lớp thường dân. Tương lai có thể một bước lên trời, đạt được nhân sinh viên mãn người người ao ước...
Nhưng đối với cậu liệu có phải là tốt nhất không? "Nghĩ cái gì vậy?"
Âm thanh của người đàn ông khó nén nổi sự buồn bực đánh động Bạch Kỷ đang hồn du thiên ngoại.
Làm sao có thể không buồn bực cho được Mĩ vị hấp dẫn như thế này ở bên người mà con thỏ nhỏ kia còn thất thần được. Có phải hắn nên cảm thấy có lẽ mị lực của mình đã giảm sút nhiều rồi hay không?
Bạch Kỷ lại không biết suy nghĩ trong lòng hắn, lúc này cậu còn chưa nghĩ xong tương lai sau này nên đi thế nào, nào có tâm tư lý giải nội tâm tự kỷ của hắn. Nhưng như đã nói, cậu trước là không có tâm kháng cự như vậy, sau là nghĩ phản đối cũng không được. Cậu lại không phải người có tâm tư phức tạp, cho nên nghĩ không thông thì thôi, đến đâu hay đến đó vậy. Bạch Kỷ sau khi cảm thấy bản thân đã làm xong công tác tư tưởng cho mình rồi thì cố gắng từ trong lòng ngực của người đàn ông chui ra, đối với hắc mâu của sói lớn nghiêm túc hỏi "Ngài nói… Độ tương thích là thật sao?"
============================================================
Hoắc Mạt bị đôi thỏ mâu hắc bạch phân minh không chút tạp chất kia nhìn, ham muốn gì đó thoáng chốc bị ép xuống, còn có cảm giác như bị nó hút lấy, không thoát ra được. Nhưng hắn không có giãy giụa, cứ vậy cùng cậu đối mặt một lúc, đến khi nó thoáng hiện một tia bối rối hắn mới lên tiếng "Chín mươi ba phần trăm. Nếu em không tin hôm nay tôi có thể đưa em đi kiểm tra lại lần nữa."
Chưa nói không tin, Bạch Kỷ trước tiên là bị phần trăm độ tương thích kia dọa cho mở lớn đôi mắt. Ở trong cái nhìn của ai đó biểu tình kinh ngạc này của cậu thật sự là quá đáng yêụ Nhưng hắn cảm thấy lúc này hắn không nên động cái gì tâm tư đi trêu chọc cậu mới tốt.
Quả thật, trực giác của loài sói vốn không phải là để trưng. Khi đối diện với con mồi của mình, thứ cảm giác kia lại càng phát ra nhuần nhuyễn hơn, cũng đáng để coi trọng mười vạn lần.