Lạc Kỳ lấy đôi dép đi trong nhà mới tinh ra khỏi tủ giày mang vào, cô lấy điện thoại gửi tin nhắn báo bình an cho Bùi Thời Tiêụ
Nửa giờ sau, Bùi Thời Tiêu gọi điện thoại đến.
Khi đó Lạc Kỳ đang sắp xếp hành lý trong vali. Lần này quay về cô đã mang theo một số vật dụng thường ngày và quần áo đặt ở phòng cưới để sau này khi có dịp trở về Tô Thành thì sử dụng.
Cô đặt quần áo trong tay xuống, cầm điện thoại đi đến ban công lộ thiên rồi mới bắt máy.
“Anh vừa tan họp, em đã ăn cơm trưa chưa?” Giọng nói trầm thấp của Bùi Thời Tiêu truyền đến.
“Vẫn chưa, lát nữa dọn dẹp xong em sẽ gọi thức ăn ngoài.” Lạc Kỳ ngả người dựa vào lan can, ngắm những gợn sóng lăn tăn trên mặt hồ. Cô đột nhiên thay đổi suy nghĩ “Em đợi anh đến rồi chúng ta cùng đi ra ngoài ăn luôn nhé? Bây giờ em cũng không đói.”
Đầu dây bên kia bỗng chốc im lặng.
Vì không có cách nào đi ăn chung với cô nên Bùi Thời Tiêu áy náy nói “Kỳ, tuần này anh không về được rồi, có một dự án xảy ra vấn đề, lát nữa anh đặt thức ăn ngoài cho em nhé?”
Lạc Kỳ quan tâm hỏi “Vấn đề có nghiêm trọng lắm không?”
“Ừm, hơi khó giải quyết.”
Anh ta không về, tất nhiên Lạc Kỳ sẽ cảm thấy mất mát, nhưng chuyện khắc phục sự cố của dự án quan trọng hơn. Hiện giờ Bùi Thời Tiêu là đối tác của Hoàn Hằng Capital, nếu ngay cả anh ta cũng cảm thấy vấn đề này khó giải quyết thì chắc chắn dự án lần này đã xảy ra sự cố rất lớn.
Lạc Kỳ rất hiểu chuyện, cô nói với anh ta “Nếu anh bận thì em tự đi đặt khách sạn một mình cũng được.”
Bùi Thời Tiêu muốn nói lại thôi, rõ ràng anh ta đã nói sẽ quay về Tô Thành để đặt khách sạn và đi thử áo cưới chung với cô, nhưng bây giờ lại thất hứa. Mấy năm nay, Bùi Thời Tiêu chưa từng để Lạc Kỳ phải tủi thân.
“Kỳ, anh xin lỗi.”
“Không sao mà.”
Bùi Thời Tiêu im lặng vài giây rồi đưa ra quyết định “Mấy ngày kế tiếp, anh phải làm việc suốt đêm, hay là em đến Thượng Hải tăng ca với anh được không?”
Lạc Kỳ không cần suy nghĩ đã trả lời “Không đi đâu, đặt khách sạn xong em sẽ quay về Bắc Kinh. Khi nào anh hoàn thành dự án thì đến thăm em.”
Cô không ích kỷ đến mức ngay lúc Bùi Thời Tiêu đang bận đầu tắt mặt tối lại chạy đến công ty quấy rầy anh ta. Nếu dự án do cô phụ trách xảy ra vấn đề, cô cũng chẳng còn chút tâm trạng nào để hẹn hò, từ đó cô có thể suy bụng ta ra bụng người.
Bùi Thời Tiêu tiếp tục trò chuyện với Lạc Kỳ thêm mười mấy phút nữa mới cúp máy rồi đặt thức ăn ngoài cho cô.
Lúc trước, những chuyện như đặt thức ăn ngoài đều do thư ký làm, nhưng hôm nay anh ta lại tự mình đặt đơn.
Sau khi đặt cho Lạc Kỳ mấy món ăn là cô thích, Bùi Thời Tiêu dựa lưng vào ghế ngây người chốc lát lát rồi gọi thư ký đến, bảo thư ký đặt cho Lạc Kỳ một bộ trang sức kim cương.
Khoảng một giờ sau, Lạc Kỳ mới nhận được thức ăn và một phần trái cây mà Bùi Thời Tiêu gọi đặt cho cô.
Lạc Kỳ vừa ăn vừa chụp một bức ảnh gửi cho Bùi Thời Tiêu Thức ăn của nhà hàng này khá ngon đấy.