⬅ Trước Tiếp ➡
Tưởng Thịnh Hòa cho cô năm phút để giáp mặt giới thiệu về những điểm chính trong kế hoạch, đó là lần đầu tiên cô tiếp xúc với Tưởng Thịnh Hòa. Vì căng thẳng và không có nhiều kinh nghiệm làm việc, ngây cả cô cũng không hài lòng với biểu hiện của mình.
Sau khi cô giới thiệu những điểm chính xong, Tưởng Thịnh Hòa không nói lời nào, chỉ nhíu mày mở bản kế hoạch ra xem. Nhìn lướt qua trang đầu rồi thô bạo đóng lại “Quay về làm việc đi, tôi xem xong sẽ trả lời.”
Đó là câu nói dài nhất anh từng nói với cô.
Đợi một tháng, cuối cùng cô vẫn không nhận được mail của Tưởng Thịnh Hòa.
Cô không ở lại tập đoàn Viễn Duy làm việc, một tháng sau quay về nước. Ba bị đả kích lâm bệnh nặng, mẹ cô đi cùng ông đến Bắc Kinh khám bệnh, tình trạng ba cô không khả quan, cần phải phẫu thuật.
Sống trong cảnh túng thiếu, trước áp lực của những khoản nợ khổng lồ, ba cô bệnh nặng, sức khỏe mẹ cô cũng suy sụp. Cô về nước vừa chăm sóc cho ba mẹ vừa tìm việc làm.
Tình cờ thay, cô nộp đơn xin việc tại công ty mẹ của Viễn Duy, tập đoàn Viễn Duy.
Ba năm sau, cô gặp lại Tưởng Thịnh Hòa, anh về nước tiếp quản tập đoàn Viễn Duy, khi đó cô đã trở thành trợ lý của Tưởng Nguyệt Như.
Cô không còn để kiểu tóc khi học đại học, lớp trang điểm cũng trưởng thành hơn, không dùng tên tiếng anh nữa, hình như Tưởng Thịnh Hòa không nhận ra cô.
Năm đó, khi kết thúc kỳ thực tập, mail nội bộ của cô đã bị công ty thu hồi, không biết trước khi mail bị hủy, Tưởng Thịnh Hòa có trả lời cho cô không, có tán thành phương án của cô không.
Nhưng bây giờ cũng không còn ý nghĩa gì nữa rồi...
Lạc Kỳ giật mình chấm dứt hồi tưởng, chăm chú nhìn thư mục trên màn hình laptop.
“Hôm ký kết hợp đồng, Hạ Vạn Trình sẽ tham dự?” Tưởng Thịnh Hòa liếc nhìn Lạc Kỳ rồi hỏi.
Lạc Kỳ tiến vào trạng thái làm việc “Vâng, chủ tịch Hạ đã xác nhận sẽ đến tham dự buổi ký kết.”
Hạ Vạn Trình là chủ tịch bên hợp tác dự án Tô Thành, là dân Tô Thành. Ông ấy là người hiền lành, tiếng phổ thông mang nặng khẩu âm của Tô Thành, nghe rất thân thiện, hơn năm mươi tuổi, gần bằng Tưởng Nguyệt Như.
Vốn tưởng rằng ba bốn tiếng sau sẽ kết thúc tăng ca nhưng đã ba tiếng trôi qua, hai người mới thảo luận hơn một nửa.
Ánh sáng ngoài cửa sổ mờ đi, trời tối.
Trong ba tiếng, khi Tưởng Thịnh Hòa trả lời điện thoại, dây thần kinh của Lạc Kỳ mới dám thả lỏng vài phút ngắn ngủi, thời gian còn lại, cô vẫn luôn trong trạng thái căng thẳng, không dám lơ là khắc nào.
Tưởng Thịnh Hòa nhìn đồng hồ, đã qua giờ ăn tối. Anh dọi điện thoại cho thú ký Cứ “Gọi mấy phần cơm, đêm nay phải làm phiền mọi người.”
Thư ký Cứ nghĩ tầm, không phiền chút nào. Cô ấy và một đồng nghiệp khác đến đây cũng chỉ là tượng trưng, chỉ ngồi ở đó lướt này lướt kia, không thể xem là tăng ca nhưng lại có tiền tăng ca để lấy.
Buổi chiều ông chủ gọi điện thoại cho cô ấy, thông báo để cô ấy đến công ty tăng ca, còn cố ý nói một câu Không cần mấy người làm việc gì cả, Lạc Kỳ đến báo cáo hợp đồng ở Tô Thành với tôi.
Vì thế, cô bảo một đồng nghiệp nam khác cùng đến công ty để ‘tăng ca’.

⬅ Trước Tiếp ➡