⬅ Trước Tiếp ➡
Kiều Văn Châu nhíu mày, hắn cảm thấy Kiều Ý hôm nay thực bình thường, đứng ở nơi đó ngơ ngác nhìn hắn, hắn nhớ rõ khi hai người đơn độc ở nhà Kiều Ý cũng không nói nhiều lắm, bộ dáng mỗi ngày đều trầm mặc ít lời.
Huống hồ Kiều Ý hôm nay chỉ mặc một cái áo sơ mi dài đến đùi, khi đi lại hoàn toàn phơi bày đôi chân dài trắng nõn, Kiều Văn Châu nhìn mà ánh mắt tối sầm lại.
"Ba...... Ba ba...... Con có lời muốn nói với ba....."
"Sao? Có việc gì?"
Kiều Ý một chút liền đỏ mặt, ảnh hưởng của Kiều Văn Châu đối với cô thật sự là quá lớn, lớn đến mức cô tình nguyện dứt bỏ những cố tình ngụy trang lạnh nhạt, chỉ cần hắn có thể yêu thương mình một chút.
Ngón tay dùng sức, nút thắt áo sơmi bị xả vẩy ra khắp nơi, trong nháy mắt Kiều Ý liền cả người cả người trần trụi đứng ở giữa phòng khách, run bần bật.
Kiều Văn Châu sửng sốt một chút, hô hấp chợt tăng thêm.
"Kiều Ý! Con đây là đang làm gì?!"
Kiều Ý mặt đã đầy mặt nước mắt, cảm thấy thẹn thùng ôm lấy bả vai, thân thể thiếu nữ trắng tinh xinh đẹp nổi lên đỏ ửng, đôi mắt chấp nhất nhìn Kiều Văn Châu, nhẹ nhàng nói:
"Ba ba, con thích người, không phải tình cảm cha con, mà là......giữa nam nữ, giống như...... Giống như giữa ba và Khả Tâm......"
Kiều Văn Châu nhắm mắt, cái này cũng quá khảo nghiệm bản năng đàn ông của hắn rồi, hắn cũng là đàn ông ?! Một nữ nhân chủ động cởi sạch đứng trước mặt, bộ dáng dâng hiến kia... Hắn không động tâm e là rất khó, mặc cho tự trấn an bản thân rằng đã có Kiều Khả Tâm đi chăng nữa...
⬅ Trước Tiếp ➡