⬅ Trước Tiếp ➡
“Không phải anh không muốn đi với em.” Đây là lần thứ hai anh ta làm cô thất vọng, lời giải thích đã đến bên môi nhưng lại không nói ra được.
Phần lịch trình mà Lạc Kỳ nhận được là lịch trình trong hai tuần lễ kế tiếp của anh ta.
Mười giờ sáng ngày mai, Bùi Thời Tiêu phải tham dự cuộc họp hội đồng quản trị của một công ty khoa học kỹ thuật về thiết bị y tế, mấy năm trước công ty gia đình của anh ta đã đầu tư vào công ty này, thế nên Bùi Thời Tiêu mới tiến vào hội đồng quản trị.
Cô thoát khỏi hộp thư “Vậy là tối nay anh phải quay về Thượng Hải?”
“Ừm, nếu chờ đến sáng mai e rằng sẽ bị kẹt xe, không đến kịp giờ họp.”
Lạc Kỳ khoác tay lên cổ anh ta, cô luôn cảm thấy giữa bọn họ có gì đó hơi khác, nhưng cũng cảm giác dường như mọi thứ không hề thay đổi. Bùi Thời Tiêu vẫn như lúc trước, vất vả quay về chỉ để gặp cô được và ở bên cạnh cô nửa tiếng.
Bùi Thời Tiêu ở lại đến mười một giờ thì rời đi, trước khi đi anh ta còn mang chén đũa đi rửa sạch sẽ.
Lạc Kỳ tiễn anh ta ra cửa “Nhớ bảo tài xế lái xe chậm thôi.”
Bùi Thời Tiêu ôm cô vào lòng, cùng Lạc Kỳ mặt đối mặt vài giây “Hay là em xin chuyển công tác đến chi nhánh công ty ở Thượng Hải trước mấy tháng được không? Phó chủ tịch Tưởng sẽ hiểu mà.”
Lạc Kỳ khó xử nói “Những hạng mục quan trọng đều phải qua tay em, hiện giờ có phó chủ tịch Tưởng còn chưa hồi phục sau phẫu thuật, vào lúc quan trọng như thế này, sao em có thể chuyển đi được? Nếu như trợ lý của anh là như vậy, anh có đau lòng hay không?”
Bùi Thời Tiêu yên lặng gật đầụ
Lạc Kỳ muốn tiễn anh ta đến chỗ cầu đá, nhưng Bùi Thời Tiêu không đồng ý, sau khi nhìn cô vào nhà và khóa cửa cẩn thận, anh ta mới cầm cây dù đặt cạnh cửa lên rồi rời đi.
Rạng sáng, những giọt mưa lại rơi xuống tí tách.
Trận mưa này kéo dài khá lâu, sau mấy tiếng đồng hồ, mửa mới ngừng rơi.
Đêm qua, Lạc Kỳ tỉnh giấc nhiều lần, ngủ không được ngon, vừa đến năm giờ, cô đã thức dậy.
Lúc này, trời mới tờ mờ sáng.
Lạc Kỳ thức dậy vô định đi dạo dọc bờ sông và mua bữa sáng cho mẹ.
Nhưng khi cô nhẹ tay mở cửa phòng ra, đèn trong phòng khách lại sáng.
Mẹ cô ngồi thẳng lưng trước bàn ăn, làm việc trên máy vi tính. Trong nhà không có phòng sách nên bàn ăn chính là nơi ba mẹ cô làm việc sau giờ làm.
“Mẹ dậy sớm quá vậy?”
“Thức dậy mà không đứng lên thì rất khó chịu, mẹ không thích ngủ nướng giống như tuổi trẻ bọn con.” Thật ra Khương Nghi Phương đã đặt báo thức để làm thêm giờ, trưa nay bà ấy đã hẹn gặp khách hàng, đến lúc đó phải đưa bản thiết kế cho họ xem nên bà ấy phải hoàn thành công việc trước buổi trưa.
Lạc Kỳ rửa mặt xong, cô lấy chìa khóa, định đi ra ngoài.
Khương Nghi Phương gọi con gái lại “Có thể hôm nay bác gái cả sẽ gọi điện thoại cho con.”
“Bác gái cả tìm con có việc gì ạ?”
“Tối hôm qua, mẹ đã gọi điện cho bà ấy để từ chối ý tốt của bác cả của con, mẹ nói con sẽ xuất giá từ nhà chúng chúng ta, bác gái cả bảo hôm nay sẽ gọi khuyên nhủ con. Lời nên nói mẹ cũng đã nói xong hết rồi, cũng không thể ngăn cản bà ấy gọi điện thoại cho con được. Có điều, mặc kệ bà ấy nói gì đi nữa, con chỉ cần nghe là được, không cần phải trả lời lại. Mẹ đã quyết định để cho con xuất giá từ nhà mình.”
Lạc Kỳ bảo mẹ mình hãy yên tâm, cô biết cách từ chối, sẽ không nể nang tình cảm của ba mình dành cho bác cả “Mẹ làm việc của mình đi, con ra ngoài một lát.”
“Đợi đã.” Khương Nghi Phương gọi con gái lại lần nữa, có một số việc chỉ có thể lừa dối nhất thời, sớm muộn gì con gái cũng sẽ biết, không bằng bà ấy tự mình nói cho cô nghe.
⬅ Trước Tiếp ➡