⬅ Trước Tiếp ➡

tú, cao chưa đến 1m60 cân nặng cũng không được 45kg.
Ở trong nhà cô rất ít cười, giữa đôi lông mày thanh tú luôn có một tia cô đơn và buồn bã.
Ông biết cô không vui vẻ gì.
6 năm trước, ông và mẹ Chu Thanh Dao ly hôn trong hoà bình, sau đó bà ấy đến Bắc Kinh dốc sức xây dựng sự nghiệp, mới đầu mỗi năm đều sẽ trở về nhìn cô một hai lần, mua cho cô một đống váy hoa, đưa cô đi công viên chơi.
Nhưng được hai năm, người phụ nữ này hoàn toàn biến mất, ngoại trừ mỗi tháng chu cấp tiền nuôi dưỡng, liền một không có một cuộc điện thoại hỏi han quan tâm.
Tuy ngoài miệng Chu Thanh Dao không nói gì, nhưng nhìn ra được cô rất thất vọng và đau lòng.
Chu Hàn Sinh chậm rãi đi đến bàn sách, rút ra một tờ tiền màu đỏ mới tinh kẹp vào trong vở.
“Đây là tiền sinh hoạt tuần này.” Sau đó, ông liếc ra bên ngoài phòng lại nhét vào thêm một tờ, đè thấp giọng nói “Lần này nhiều hơn 100, đi mua mấy thứ con thích ăn.” Cô không mặn không nhạt đáp “Cảm ơn.” “Nghỉ ngơi sớm một chút, sợ nóng thì tới phòng ngủ chính có điều hòa mát mẻ, ba ngủ dưới đất nhường giường cho các con.” “Không cần.” Chu Thanh Dao chỉ vào chiếc quạt trần lắc lư trên đỉnh đầu “Có cái này là đủ rồi.” Ba Chu than nhẹ, sớm biết cô sẽ không đồng ý hay đòi hỏi quá nhiều, đi ra ngoài khép lại cửa phòng.
nannan kẽo kẹt kẽo kẹt.
Quạt trần lâu năm đã rất cũ nát, chỉnh đến mức lớn nhất cũng như gãi ngứa không khơi được một tia gió lạnh xua nóng nào.
Nhưng Chu Thanh Dao đã quen, cô dọn dẹp sách vở nằm dài trên chiếc giường nhỏ.
Chiếu là làm bằng trúc nhưng độ giảm nhiệt lại chẳng ra sao, vài nơi nằm lên còn nóng như thiêu đốt, lăn qua lộn lại ra một thân mồ hôi.
Cô đành đứng dậy xuống giường định đến chỗ tủ lạnh tìm dưa hấu, nhưng vừa tới phòng khách bỗng dừng lại bước chân, nghiêm túc nghe tiếng ca hát từ phòng ngủ chính phát ra.
Cậu nhóc vỗ vỗ tay nhỏ kêu lên vui sướng xen lẫn tiếng nam nữ cao giọng khen ngợi, ba thanh âm trọng điệp hoàn hảo, cách một cánh cửa đều có thể tưởng tượng ra hình ảnh ấm áp hạnh phúc bên trong.
Chu Thanh Dao thu hồi ánh mắt, tự giác đóng lại lỗ tai loại bỏ hết những âm thanh quấy loạn tâm trí.
Cô đi vào phòng bếp, mở tủ lạnh ra nhìn.
Một nửa quả dưa hấu đông lạnh đã bị khoét rỗng, chỉ dư lại một chút nước sốt màu đỏ.
Chu Thanh Dao bình tĩnh đóng cửa tủ lạnh, ngẩng đầu nhìn trăng khuyết sáng tỏ ngoài cửa sổ.
Ánh trăng thanh nhã dịu dàng như bàn tay ấm áp của mẹ, âu yếm vuốt ve mái tóc.
Đêm hè oi bức, một giọng nam khàn khàn bỗng chốc thổi qua bên tai.
“Có dũng khí cầm đao, phải có chuẩn bị chịu đựng đau xót.” Chu Thanh Dao cúi đầu cười khổ.
Cô không có dũng khí.
Cô chỉ có linh hồn cô độc tàn khuyết gian nan chống đỡ thân thể trống rỗng.
Bề ngoài nhìn như kiên cố không xao động, thật ra chạm vào liền tan vỡ.
Thành phố nhỏ phía Nam ngày mùa hè nhiệt độ nhanh chóng tăng cao, trong một đêm lên đến 35 độ.
Đi bộ dưới ánh nắng chói chang giải thích hoàn hảo cái gì gọi là mồ hôi như mưa.
Thể dục giữa giờ sau tiết học thứ 2 đương nhiên là cơn ác mộng của mọi người.
Tiếng nhạc dào dạt thanh xuân vang lên, đám học sinh không tình nguyện đong


⬅ Trước Tiếp ➡