⬅ Trước Tiếp ➡
Lâm Ngọc Nhiêu khó chịu khóc lên, cô đong đưa eo nhỏ, cấp bách muốn thoát khỏi kìm kẹp của anh, nắm tay đấm đấm lên người anh như muốn đuổi anh đi.
"Có phải cái lồn dâm ngứa lắm đúng không?"
Hướng Minh Vũ nhìn dáng vẻ sống không bằng chết của Lâm Ngọc Nhiêu, ngón tay dùng sức đâm sâu xuống yết hầu của cô. Trong nháy mắt, Lâm Ngọc Nhiêu thấy khó chịu vô cùng, không ngừng giãy giụa.
"Ưm ưm, cậu thả chị ra.."
Cô khóc lóc kêu lên, trông đáng thương vô cùng.
"Vậy chị bú cu cho em đi."
Giọng điệu của Hướng Minh Vũ giống như đang bàn bạc, nhưng miệng anh thì châm ngòi thổi gió khắp nơi. Liếm một mạch từ xương quai xanh tinh tế tới cặp vú sữa đang rung rinh kia.
"Chị dâu, núm vú chị cương lên cứng như cục đá này, dâm quá đi mất."
Cảm nhận được môi lưỡi nóng bỏng đang không ngừng xoay quanh đầu ti, Lâm Ngọc Nhiêu cảm thấy mình sắp không xong rồi. Cô dùng sức đẩy ngón tay trong miệng mình ra, cơ thể run rẩy không ngừng, tưởng chừng như muốn ngã xuống.
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về truyensacfull.com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy không có sự đồng ý của truyensacfull.com fanpage. Mong bạn hãy đọc ở
Nhưng lúc này eo nhỏ của cô lại uốn éo, bàn tay to của Hướng Minh Vũ nắm lấy vú cô, không nặng không nhẹ kéo một cái: "Ư.." Cô thống khổ cong eo rúc người vào ngực anh.
"Chị muốn chạy đi đâu hả?" Hướng Minh Vũ miết lấy cằm cô, nhìn từ trên cao xuống. Hai mắt anh đỏ au, cả người tản ra hơi thở hung dữ của dã thú đuổi theo bạn đời muốn giao phối.
"Chị dâu, dùng cái miệng nhỏ kia ăn em một lần được không?"
Anh đẩy cu thịt cứng như sắt kia của mình vào cửa mình đang bị tách ra kia của cô. Cách một lớp quần đùi và qυần lót nhưng thứ đồ kia vẫn làm cô cảm thấy nóng rực, run rẩy không ngừng.
"Không được, ngàn lần không được."
Lâm Ngọc Nhiêu cho rằng em chồng lại muốn đâm vào phía dưới của cô lần nữa, cô nghiêm khắc từ chối.
"Minh Vũ, chúng ta không thể làm thế được. Tôi là chị dâu của cậu đó, cậu không thể làm thế được."
Đêm tân hôn đó chỉ là chuyện ngoài ý muốn. Lúc đó cô cũng không biết người đè mình lại là em chồng. Nhưng lúc này cô vô cùng tỉnh táo, sao cô có thể thuận theo anh làm bậy được.
"Nhưng mà thằng em của em phải làm sao bây giờ? Nó sắp nổ tung rồi, chị dâu, chị sờ thử đi. Nếu chị không chịu ăn nó, nó không sống nổi qua hôm nay mất."
Hướng Minh Vũ quyết tâm phải để Lâm Ngọc Nhiêu làm anh bắn ra. Dù sao anh cũng đã ăn cô rồi, có cố gắng xóa đi đêm triền miên đó thế nào thì cũng không có nghĩa là chuyện này chưa từng xảy ra.
Lâm Ngọc Nhiêu không chống lại được sức lực của em chồng, cô bị anh cứng rắn kéo tay chạm vào cây hàng kia. Độ nóng của nó như làm bỏng bàn tay cô khiến cô sợ hãi muốn buông ra ngay lập tức.
"Chị dâu đừng buông."
Hướng Minh Vũ thở gấp từng cơn, cơ ngực trên người anh đều bị mồ hôi thấm ướt. Rõ ràng ngoài trời đang đổ mưa, nhiệt độ không khí cũng rất thấp nhưng trong phòng bếp lại nóng như thiêu đốt con người ta.
"Chị dâu, chị dùng sục cho em đi. Đừng sợ, nó muốn được chị sục đó. Chị dâu, nhanh lên, chị nhìn xem, nó sưng to tới mức sắp phun nước đến nơi rồi."

⬅ Trước Tiếp ➡