Quả nhiên, chồng cô không thể nào không biết gì chuyện cô bị em trai hắn ta chơi, mà hắn ta cũng chẳng thể nào tự mình làm việc đó được, vậy nên hắn chỉ có thể nhẫn nhịn xem như không có chuyện gì.
"Anh em đi giúp chú hai xây nhà kho rồi, chắc là sẽ về muộn."
Miệng lưỡi Hướng Minh Vũ khô khốc, gậy thịt dưới háng đã ngóc đầu dậy từ lúc nào, anh sợ anh mà còn ở đây nữa thì sẽ nhịn không được mà đè chị dâu mình lên bàn bếp mà đụ tới chết mới thôi, thế là vội vàng xoay người đi mất:
"Để em đi xem nước trong lu đầy chưa đã?"
Nhìn thấy Hướng Minh Vũ bỏ chạy mất dạng, xém tí nữa Lâm Ngọc Nhiêu đã ngăn anh lại, cô bám chặt bàn bếp để mình đứng vững, tim đập nhanh cứ như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Lúc nghe thấy tiếng bước chân Hướng Minh Vũ đi xa khỏi bậc thềm, cô mới dám bước ra cửa bếp lẳng lặng nhìn bóng dáng của anh xa dần. Lòng bàn tay cô ôm lấy gương mặt đỏ bừng, có hơi tức giận với suy nghĩ của mình, mới rồi cô đã mong đợi điều gì vậy?
Lâm Ngọc Nhiêu chuẩn bị cơm nước xong, ra ngoài tìm Hướng Minh Vũ về ăn cơm.
Cô vừa bước ra khỏi cửa thì thấy Hướng Minh Vũ đang đứng ngơ ngác trước lu nước. Quần áo ướt sũng dán lên cơ thể làm nổi bật thân hình cường tráng do quanh năm làm việc nặng, nhất là mấy múi cơ bụng.
Gần đây, cô cứ nhớ mãi về những chuyện xảy ra đêm hôm đó. Tối đó anh quá mạnh bạo, tới sáng hôm sau thức dậy, phía dưới của cô vừa đau vừa mẫn cảm, làm cô không dám mặc qυần lót.
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về truyensacfull.com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy không có sự đồng ý của truyensacfull.com fanpage. Mong bạn hãy đọc ở
"Minh Vũ, ăn cơm thôi."
Lâm Ngọc Nhiêu cố gắng bình ổn lại tâm trạng bồn chồn của mình, cô không muốn phá vỡ ranh giới luân thường đạo lý giữa bọn họ. Mặc dù mọi chuyện xảy ra vào đêm tân hôn đó đang diễn ra theo chiều hướng không kiểm soát nổi nhưng hai anh em bọn họ vẫn giữ im lặng, cô cũng không muốn xé rách lớp màng này.
Một lúc sau, Hướng Minh Vũ tắm xong cũng bước vào bếp, thân trên mặc chiếc áo ba lỗ đen, phía dưới thì mặc quần đùi ngắn, chiều cao một mét tám, nhìn vô cùng có khí thế.
Lâm Ngọc Nhiêu liếc nhìn anh một cái, cũng không dám ở lại quá lâu. Nhưng cánh tay rắn chắc lộ ra ngoài áo ba lỗ làm tim cô loạn nhịp. Đêm đó anh đã dùng cánh tay mạnh mẽ kia ôm lấy eo cô, dùng hết sức bình sinh để dập vào lồn cô làm cô sướng muốn chết.
Bầu không khí có chút mập mờ khó tả, Lâm Ngọc Nhiêu dọn bát đũa, Hướng Minh Vũ cũng ngồi xuống, hai người mặt đối mặt, bàn ăn là hình vuông, khoảng cách không xa cũng chẳng gần.
Lúc đầu, cả hai người đều lặng lẽ ăn, nhưng sau vài miếng, Lâm Ngọc Nhiêu nhớ ra trong nồi vẫn còn canh nên đứng dậy định múc ra.
"Để em làm cho."
Hướng Minh Vũ đứng lên trước cô, anh đi tới bàn bếp, Lâm Ngọc Nhiêu không tự chủ được nhìn ngắm tấm lưng vững chắc và bờ vai rộng của anh, đêm đó đôi chân của cô đặt trên bờ vai ấy..
Hơi thở của cô trở nên rối loạn ngay tức thì, trong lòng Lâm Ngọc Nhiêu như muốn bốc hỏa. Cô ngẩng đầu nhìn cơn mưa nặng hạt ngoài cửa sổ, mong chồng mình về sớm một chút.