⬅ Trước Tiếp ➡
Tiểu huyệt bị xoa nắn có chút sưng đỏ phủ một lớp lông mao xoăn đen lúc này dính đầy dâʍ ŧᏂủy̠, hai bên môi huyệt mềm mềm phì nộn ở giữa lafcwar huyệt đang khẽ mấp máy, để lộ thịt mềm màu hồng bên trong, vừa mềm vừa nộn, vừa nhìn là biết chưa từng được khai phá.
"A Văn, đừng nhìn..." Khi Nam Uyển Uyển ý thức được thì xấu hổ đến không nhịn được mà vươn bàn tay nhỏ bé xuống che đi chỗ đáng xấu hổ mà trước giờ chưa từng có người nhìn thấy.
Giọng từ chối vừa tao vừa mềm, hô hấp người đàn ông trên giường cứng lại, khẽ chửi thề một tiếng, đúng là tao hóa để đàn ông thao.
Bị kí©ɧ ŧɧí©ɧ, người đàn ông đưa tay ra và khẽ nhéo âm đế mềm mềm kia một cái.
"A, A Văn... đừng nhéo...đau... chỗ đó đâu quá...a..."
"A Văn" không nói gì, chỉ duỗi tay xoa nắn tiểu huyệt, đêm yên tĩnh khiến tiếng nước khe khẽ nghe rất rõ ràng, tựa hồ như đang cười nhạo sự nói một đằng nghĩ một lẻo của Nam Uyển Uyển, sau khi nhéo nơi tiểu huyệt mềm mại kia một lúc, tiểu huyệt bị kí©ɧ ŧɧí©ɧ khẽ co rút, một dòng dâʍ ŧᏂủy̠ chảy ra.
"A... ngứa quá...A Văn... nhéo hỏg mất... A Văn... A Văn thao em...bên trong ngứa quá...huhu...đừng nhéo..."
Đối mặt với sự trêu chọc liên tục của người đàn ông cô yêu, huyệt đạo của Nam Uyển Uyển đã ngứa đến mức như bị kiến
cắn, ngứa ngáy không chịu nổi, một cảm giác trống rỗng mà cô chưa từng trải qua từ từ dâng lên.
Lớp thịt mềm trong động thịt không ngừng co rút nhưng không hề giúp cô giảm ngứa một chút nào.
Tiếng khóc van xin không những không giúp được gì mà ngược lại còn khơi dậy du͙© vọиɠ làm nhục của người đàn ông.
Người phụ nữ thanh tú và nhỏ nhắn này, hắn vốn định giúp cô dạo đầu thật tốt, để cô cảm nhận được niềm vui khi làm chuyện này, nhưng cô thực sự rất lẳиɠ ɭơ, nên hắn đã thay đổi quyết định.
Bàn tay to thô ráp đè lên đôi chân mềm mại của Nam Uyển Uyển rồi ấn lên trên, để lộ hình dáng hai bờ mông căng tròn và dâʍ mỹ trước mắt hắn.
"A...nóng quá... A Văn... Côn ŧᏂịŧ của A Văn... nóng quá... sắp đốt cháy tiểu huyệt rồi..."
Môi huyệt thịt sưng đỏ bị côn ŧᏂịŧ thô to đẩy ra hai bên, sau đó nó cọ xát thô bạo vào khe thịt hai lần khiến côn ŧᏂịŧ dính đầy dâʍ ŧᏂủy̠, qυყ đầυ nhắm ngay vào cửa huyệt dính đầy dâʍ ŧᏂủy̠.
"Tao hóa, thả lỏng."
Nam Uyển Uyển còn tưởng rằng người đang đùa giỡn với cơ thể mình là Triệu Văn, sau khi nghe mệnh lệnh, cơ thể cô lập tức thả lỏng. Nhưng giây tiếp theo, cô phát hiện giọng nói của người này không đúng.
Nhưng đến lúc này thì đã quá muộn.
Người đàn ông ưỡn eo, côn ŧᏂịŧ thô to mở lỗ thịt mềm mại, đẩy mạnh vào, phá vỡ cơ thể xử nữ mà cô dành cho Triệu Văn.
"A...a...đau quá....tiểu huyệt đầy muốn hỏng...đau quá...ông, ông là ai..."
Sau khi phản ứng lại, Nam Uyển Uyển vội vàng kéo chiếc áo đang che mặt xuống, khi quen với ánh sáng, cô nhìn rõ người đàn ông đang đâm côn ŧᏂịŧ vào dâʍ huyệt của mình và thở hổn hển trên người cô không ai khác chính là Triệu Quý, cha của Triệu Văn.
"Chú, chú sao có thể thao cháu, cháu là bạn gái của con trai chú, cháu... không đúng, Triệu Văn đâu? Chú, chú đi ra trước được không, ôi, đau quá, đau quá..."
Nam Uyển Uyển chống người ngồi dậy, đang định lùi lại thì bàn tay thô ráp của người đàn ông đã nắm lấy eo cô.
"Không, chú, chú buông cháu ra, mau. . . "
"Uyển Uyển, Triệu Văn gọi ta là gì?"
Bộ dạng dâʍ tà hiện tại của Triệu Quý khác xa với bộ dạng uy nghiêm khi lần đầu gặp mặt, Nam Uyển Uyển nhìn có vẻ sợ hãi, nhưng dù sao hắn cũng là cha của Triệu Văn, vì vậy cô ngoan ngoãn đáp: "A Văn gọi là cha."
"Uyển Uyển là bạn gái của Triệu Văn, vậy Uyển Uyển nên gọi ta là gì?"
“Cha?” Nam Uyển Uyển nhất thời vui mừng, cha Triệu Văn muốn cô làm con dâu, nhưng hiện tại cha Triệu Văn lại cắm côn ŧᏂịŧ vào trong tiểu huyệt cô.
⬅ Trước Tiếp ➡