⬅ Trước Tiếp ➡

“Cái gì? Cậu chích cho nó? Oh Trời ơi ” Kim Jaeioong bịt hai lỗ tai lại, bộ dáng khổ sở vô cùng.
“Đừng kêu như vậy Còn Chun ơi nữa. Buồn nôn quá.” Nhưng… Su Su? Sao gọi thân mật vậy? Lại còn bộ dáng này nữa. Chích nhóc đó một mũi thì sao? Kim Jaeioong, cậu đau lòng à? Rốt cuộc hai người có quan hệ gì chứ? Park Yuchun chắc không phát hiện trong lòng hắn có chút mùi chua chua đang di chuyển đến thần kinh trung ương với tốc độc 120m/s
“Ai gọi cậu đâu? Tôi đang cảm thán mà Nhưng mà, Yuchun, âm thanh đó đủ rung động chưa?”
“Âm thanh gì?”
“Tiếng khóc ấy Mỗi lần Su Su bị chích, nó sẽ khóc thét lên, lớn đến mức tôi với chú dì đều không ngăn được nó Cậu đừng nói với tôi, nó ngoan ngoãn cởi quần ra cho cậu chích đó. Tôi không tin đâụ” Kim Jaeioong tỏ ra không tin nhìn Park Yuchun, chỉ sợ hắn sẽ nói ra đáp án kinh hoàng đó.
“Đúng vậy Rất nghe lời Chỉ bảo tôi nhẹ một chút. Sau đó tự giác kéo quần xuống đến tận chân.” Hừ Ghen tị sao? Viện trưởng Park này là nhân vật có tiếng mà.
“Thằng nhóc Su béo được lắm Sao mỗi lần tôi chích cho nó, nó liền hét đến thủng màng nhĩ của tôi, lần này đổi qua cậu lại không khóc không nháo. Này Park Yuchun Hay cậu đang gạt tôi hả?” Kim Jaeioong mắng thằng nhóc không có chút tình nghĩa kia.
“Bác sĩ Kim Jaeioong Bộ cậu đi làm rảnh lắm sao, còn có thời gian đến gây chuyện với viện trưởng hả. Vậy phải làm sao nhỉ? À, trừ tiền lương.” Viện trưởng Park không phát uy, cậu lại tưởng tôi là y tá mới đến thực tập hả?
“Được rồi, tôi đi. Đừng có gọi tôi thế Lúc nào cũng lấy chuyện trừ tiền lương ra dọa. Tôi nghe riết cũng chán rồi, chờ ông nội cậu đi gặp rùa vàng, tôi sẽ mua lại bệnh viện này, đốt chơi.”
“Cậu đốt thì càng tốt Ngày nào tôi cũng mệt muốn chết, còn không phải vì ổng sao, nếu không phải lão già ấy dọa tự vẫn. Tôi sẽ không thèm quan tâm đâụ Tôi sẽ qua Mỹ sống cuộc sống xa hoa, một đi không trở lại.”
“Hừ Cậu nói cuộc sống thối nát ở Mỹ hả Park Yuchun, người khác không rõ, chẳng lẽ tôi không biết à. Cái bụng cậu không phải nghĩ đến tiền, cái đầu nghĩ đến gái sao.” Viện trưởng Park lại bị bác sĩ Kim kinh thường.
“Nhưng mà Jaeioong à, cậu với cái nhà họ Kim đó, rốt cuộc có quan hệ gì?” Viện trưởng Park bị nói thế liền chuyển đề tài.
Kim Jaeioong nghĩ Không đúng Park Yuchun có vấn đề… Không phải là…
“Ha hả, Park Yuchun Cậu muốn hỏi tôi có quan hệ gì với Junsu hả?” Bác sĩ Kim nhếch lông mày, đôi mắt xấu xa, dùng một góc 30° nhìn viện trưởng, vẻ mặt nham hiểm bức bách viện trưởng Park.
“Hả? Không… Ha ha… Nào có chứ? Tôi hỏi về cậu bạn nhỏ đó làm gì chứ?” Viện trưởng Park bắt đầu chột dạ, đưa tay chỉnh lại cà vạt.
Reng… Reng… Tiếng điện thoại di dộng vang lên, phá vỡ sự bế tắc của viện trưởng Park.
“Alo, ai thế? A… Là Su Su của chúng ta.” Kim Jaeioong nghe thấy tiếng chuông, liền kéo dài giọng nói ra.
Mặc dù mặt của viện trưởng Park không đổi sắc, nhưng nội tâm đã hoảng lắm rồi, hệ thống rađa nghe lập tức khởi động.
“Alo. Ừm, hôm đó anh bận, nên bảo ‘người khác’ đến.” Kim Jaeioong cố ý nói lớn hai chữ ‘người khác’. Hừ Park Yuchun, cứ trừng tiếp đi, tôi sẽ làm cho cậu tức chết.
“Sao cơ? À, anh cũng nhớ ‘bảo bối’ của anh mà ” Giọng nói đầy trầm bổng, nhấn mạnh chữ bảo bối.


⬅ Trước Tiếp ➡