Trong khi dùng bữa sáng, ánh mắt của Lương Văn Phỉ đảo qua đảo lại giữa đầu và cuối bàn.
Lương Triều Túc trấn định nhàn nhã mặc cho cô ta nhìn, Liên Thành cúi đầu ăn cháo, không thèm quan tâm đến ánh mắt đánh giá của cô ta.
“Liên Thành, cô sáng sớm đã tìm anh cả để làm gì?”
Mí mắt Liên Thành không thèm nâng lên, tiếp tục ăn cháo.
Vẻ mặt Lương Văn Phỉ lập tức khó coi, ánh mắt nhìn về phía mẹ Lương “Mama, mẹ giao cho Liên Thành chuẩn bị giấy tờ để gia đình chúng ta kiểm tra sức khỏe đúng không? Cô ta sáng sớm đã đến hỏi anh cả muốn thẻ căn cước.”
“Không có.” Mẹ Lương trả lời cô ta. “Tối qua mama chỉ muốn lấy thẻ căn cước của Liên Thành thôi.”
Lương Văn Phỉ bỗng nhiên cười lớn “Liên Thành, có phải cô cho rằng mama đã sắp xếp để cô hỗ trợ đúng không?”
Bắt bẽ gượng gạo, trình độ quá thấp.
Trong lòng Liên Thành lộn xộn, không có kiên nhẫn ứng phó cô ta, cô nâng mắt lên nhìn cô ta.
Lương Văn Phỉ đã làm tốt công tác chuẩn bị sẵn sàng ứng chiến.
Nhưng Liên Thành lại cụp mắt xuống, khuấy cháo trong bát.
Vẻ mặt Lương Văn Phỉ vốn đã sẵn sàng chiến đấu, bây giờ lại bị mắc kẹt lại, không thể tiến không thể lùi, bị nghẹn đến mức vừa đỏ vừa xanh.
Cô ta đặt đũa xuống, gay gắt nói “Tôi nói oan cô sao? Nếu không phải là cô tự mình đa tình thì chẳng lẽ là cô muốn tìm lý do, thừa cơ lấy lòng anh cả?”
Lương Triều Túc nhìn lại đây, ánh mắt không thể nói rõ là chế nhạo hay là khinh thường.
Liên Thành siết chặt đôi đũa.
Cô không muốn tham gia vào trò chơi cấp thấp này, nhưng những kẻ kém cỏi lại cứ muốn quấy rầy cô.
Cho dù Lương Triều có ở đây, cô có chỉ là một cái bánh bao thì cũng phải là một cái bánh bao nhân súp.
P/s câu này có nghĩa bánh bao thì mềm, dễ bị ức hiếp nhưng bánh bao nhân súp cắn vào cũng sẽ phỏng. Ngụ ý là dù cho cô có nhỏ bé, thì cũng không dễ bị ức hiếp.
Liên Thành ngẩng đầu lên, cười nói “Bữa sáng của chị bị cho quá nhiều muối sao?”
Lương Văn Phỉ không tin Liên Thành chỉ có ý quan tâm. “Cô có ý gì?”
“Để biết chị có bị gì không đó.”
Liên Thành vừa nói xong liền xách túi bỏ đi.
Lương Văn Phỉ phản ứng lại, mặt đỏ lên, quay đầu tìm chỗ dựa “Anh cả, anh xem cô ta kìa.”
Trước mặt hắn dường như bất kể chuyện gì cũng không đáng nhắc tới, bất kỳ kẻ nào cũng không thể lọt vào trong mắt hắn.
Có thể nói là trong mắt không chứa nỗi dù chỉ một hạt cát.
Nhưng hắn vẫn luôn rất sủng ái Lương Văn Phỉ, có thể vì cô ta mà dùng đến pháo cao xạ chỉ để bắn một con muỗi nhỏ như cô.
Pháo cao xạ pháo phòng không là vũ khí thường dùng để bắn hạ máy bay.
Liên Thành đấu không lại bọn họ, chỉ có thể cố nén giận, “Là tôi sai, thực xin lỗi.”
Cô tự an ủi bản thân, cái này gọi là co được dãn được.
Nhưng khi bước ra khỏi cửa, hai mắt vẫn không nhịn được đỏ lên.
Tài xế Tiểu Lưu đứng ở xa nhìn thấy cô đi ra, anh ta không có đi đến mở cửa xe cho cô giống như thường lệ mà chỉ đứng yên tại chỗ hút thuốc.
Liên Thành khó hiểu, “Hôm nay anh xin nghỉ phép sao?”
Tiểu Lưu gật đầụ
Liên Thành cũng không hỏi nhiều, quay người đi về phía cổng.
Bữa sáng hôm nay cô rời đi sớm, vẫn còn nhiều thời gian rảnh, đủ để đi bộ ra đường lớn bắt taxi.
Chiếc xe Bentley dừng bên cạnh bỗng nhiên hạ cửa sổ xe xuống. “Liên Thành tiểu thư.”
Liên Thành dừng lại, “Anh Trương, có việc gì sao?”