Thư ký bên người, trợ lý sinh hoạt, cố vấn cá nhân, tài xế riêng, những người hắn tiếp xúc đều là đàn ông, hắn không có bạch nguyệt quang nào, cũng không hề có hồng nhan tri kỷ. Đối tượng xem mắt thì bị từ chối, nữ đối tác mời hắn ăn cơm, hắn một mực phải ăn ở nhà ăn công ty.
Thủ thân như ngọc, không giống như một người đàn ông bình thường.
Lương Văn Phỉ lại quay đầu nhìn Liên Thành, cô ta sở dĩ ngờ không bỏ là do có một nguyên nhân khác rất quan trọng, đó là Liên Thành không giống như một cô gái.
Hay nói cách khác, Liên Thành không giống như một cô gái chưa từng được đàn ông ‘chăm sóc’. Có rất nhiều thời điểm, cô ta bất thình lình phát hiện khóe mắt, đuôi lông mày của Liên Thành có sự quyến rũ phong tình của phụ nữ.
Nếu như người ‘chăm sóc" Liên Thành không phải Thẩm Lê Xuyên, mà là...
Trong lòng Lương Văn Phỉ căng thẳng, muốn mở miệng nói cho mẹ Lương.
Lương Triều Túc đi trước một bước cắt đứt lời nói của cô ta, “Tối hôm qua sau một trận nhốn nháo đó, Thẩm gia đối với em rất có ý kiến.”
Giọng điệu của hắn nhẹ nhàng từ tốn, có cảm giác rất đáng tin, “Trong tương lai Thẩm Lê Xuyên chính là người thừa kế của Thẩm gia, em muốn đủ tư cách đương gia chủ mẫu của cậu ta thì phải giống như mẹ chúng ta vậy, em quá dễ bị cảm xúc chi phối, đây không phải là chuyện tốt.”
Trong lòng mẹ Lương ngầm hiểu, hôm qua Lương Văn Phỉ xúc động hai lần, mặc dù cha Thẩm ngoài miệng không nói gì nhưng tɾong lòng khó tránh khỏi khó chịụ
Nếu như hôm nay Liên Thành tɾong sạch, Lương Văn Phỉ lập tức xin lỗi thì những hành vi quá khích trước đó có thể giải thích là vì cô gái nhỏ đang yêu nên lo được lo mất, chứ không phải là tính tình nóng nảy, đa nghi.
Mẹ Lương quay đầu đồng ý với Liên Thành, “Nếu chứng minh được con không có mang thai, Phỉ Phỉ sẽ lập tức xin lỗi con.”
Liên Thành ngồi trên giường kiểm tra, qua khe cửa chưa đóng lại h0àn toàn, dáng người thon dài thẳng tắp của người đàn ông lấp đầy khoảng trống, vẻ mặt hắn u ám lạnh lùng.
Cô ngẩn ra.
Cửa phòng đóng lại, tɾong lòng cô đột nhiên có dự cảm không tốt.
Bàn tay của trưởng khoa rất ổn định, di chuyển từng chút một, không bỏ sót bất kì một góc nào tɾong bụng của Liên Thành
Kiểm tra vô cùng tận tâm, rất cẩn thận tỉ mỉ.
Mẹ Lương nhìn thấy vậy, cảm thấy rất vừa lòng.
Vẻ mặt Lương Văn Phỉ khẩn trương, đứng phía sau lưng trưởng cô ta đã có kinh nghiệm làm kiểm tra vài lần, tận mắt nhìn thấy bộ dáng thai nhi nằm tɾong tử cung.
Nhưng thành tử cung của Liên Thành khác với người bình thường, cô ta thấy một chỗ nào liền hỏi chỗ đó, trưởng khoa kiên nhẫn giải thích từng chút một.
Tim Liên Thành đập càng lúc càng nhanh.
Cô dùng tiền có thể mua chuộc được trưởng khoa nhưng lại không thể mua chuộc được máy móc.
Lương Văn Phỉ cứ nhìn chằm chằm muốn làm rõ từng chỗ một tɾong suốt quá trình kiểm tra.
Cứ cho là trưởng khoa cố gắng tránh đi, nhưng mà tử cung cũng chỉ lớn có nhiêu đó, có thể tránh được đến lúc nào cơ chứ, sớm muộn gì cũng sẽ bị phát hiện.
Lúc này, Lương Văn Phỉ bỗng nhiên nhe0 mắt lại, nhìn chằm chằm vào màn hình, “Đây là cái gì?”
Vẻ mặt trưởng khoa không thay đổi, giọng điệu hơi mất kiên nhẫn, “Vẫn là thành tử cung.”
“Thành tử cung là giống như thế này sao?”
Trưởng khoa đã làm kiểm tra xong, “Thành tử cung của tiểu thư Liên Thành không giống với người khác.”
Lương Văn Phỉ còn muốn nhìn kỹ lại lần nữa.
sót gì đâụ”