⬅ Trước Tiếp ➡

tay cô vô tình chạm vào thứ bẩn thỉu dính trên mũi giày.
Cơn buồn nôn dội lên trong lồng ngực, cô cố gắng kìm nén, nghiến răng, tiếp tục lau giày.
Trong khi đó, người đàn ông trẻ tuổi đã đi ra khỏi cửa.
Quần âu thẳng nếp, đôi giày da màu đen bóng loáng lướt qua mắt Tô Mạt.
Cho đến khi tiếng bước chân xa dần, sau đó là tiếng ô tô nổ máy, cô vẫn không ngẩng đầụ Nhưng cô không thể không tưởng tượng, giống như lần đầu tiên cô gặp người đàn ông đó.
Điều này khiến cô cảm thấy hết sức nhục nhã.
3.
Tô Mạt cố gắng lau sạch giày.
Cô cảm thấy bàn tay mình trở nên bẩn thỉu như đôi giày đó, biến thành miếng giẻ rách.
Đã bao giờ cô phải làm công việc này?
Từ nhỏ cô đã được nâng niu, luôn sống trong môi trường sạch sẽ.
Cô như ở trong một cái chụp thủy tinh chân không, chỉ là cái chụp đó không kín bưng.
Đồng Thụy An là ô cửa duy nhất để cô hiểu rõ bản tính con người.
Nhưng Đồng Thụy An không uống rượu, chưa từng say khướt, cũng chẳng bao giờ bắt cô lau chùi giày bẩn, vì vậy trong một khoảnh khắc, sự thanh cao chôn vùi ở đáy sâu nội tâm Tô Mạt lặng lẽ trỗi dậy.
Nhưng ở giây tiếp theo, hiện thực khắc nghiệt lại dìm nó xuống.
Khi Tô Mạt đi vào nhà, đôi nam nữ ngồi trên sofa đang hôn nhau cuồng nhiệt.
Người đàn ông thò tay vào trong áo Mạc Úy Thanh, bóp bầu ngực của cô ta.
“To lên nhiều”.
Mạc Úy Thanh cười cười.
“Ai có bầu mà chẳng thế, lẽ nào con bé đó lại nhỏ?
Thế thì kỳ lạ thật đấy ” Người đàn ông nhếch mép, né tránh không đáp lời.
Bắt gặp bộ dạng nhếch nhác của Tô Mạt đang trốn vào bếp, hắn cất giọng chán ghét “Sao ngày cuối tuần còn cho người đến đây?
Bất tiện quá ” Mạc Úy Thanh vuốt ve xương đòn của người đàn ông, từ tốn trả lời “Một mình em ở đây, chẳng ai đến thăm hỏi.
Tâm trạng của em sẽ trở nên rất tệ, cứ như vậy sẽ không tốt cho đứa bé trong bụng.
Nếu anh có thể thường xuyên đến đây, em cho chị ta nghỉ là được chứ gì ” Người đàn ông đương nhiên hiểu ý Mạc Úy Thanh, trong lòng có chút đắc ý nhưng không biểu lộ ra bên ngoài.
Hắn cúi đầu, hỏi cô ta “Em nhớ anh đến thế sao?” Mạc Úy Thanh bĩu môi.
“Đúng, nhiều người nhớ anh như vậy, anh chống đỡ nổi không?” Người đàn ông cười ha hả.
Hắn lảo đảo đứng dậy, khó nhọc bế Mạc Úy Thanh đi vào phòng ngủ.
Từ trong phòng ngủ vọng ra tiếng thở dốc của người đàn ông và tiếng rên ɾỉ của người phụ nữ, Tô Mạt còn xấu hổ hơn đương sự.
Cô đỏ mặt, chỉ muốn bỏ đi ngay lập tức, nhưng trên bếp còn nồi canh gà mới sôi sùng sục, khói bốc nghi ngút va .
va Người Trung Quốc nấu canh tương đối cầu kỳ, dùng nồi đất đun nhỏ lửa trên bếp hơn một tiếng đồng hồ.
Đúng lúc khó xử, Tô Mạt nghe thấy tiếng Mạc Úy Thanh từ trong phòng vọng ra ngoài “Này, chị có thể về ” Tô Mạt vội vàng tắt bếp, nhanh chóng đi ra cửa.
Người đàn ông ở trong phòng nói khá lớn tiếng “Sợ gì chứ, cô ta thích nghe, em cứ để cô ta nghe đi.
Đàn bà đều như nhau cả...” Mạc Úy Thanh “ưm” một tiếng, giống tiếng khóc mà cũng như đang cười.
Tô Mạt chạy ra ngoài, đóng sập cửa ra vào.
Ngoài trời nắng chói chang khiến mặt cô như có lửa đốt.
Cô lờ đờ đi dưới lề đường một lúc, tim


⬅ Trước Tiếp ➡