Chương 6
không muốn làm, cô làm là được rồi.
Bây giờ cô chỉ mong có công việc ổn định, kiếm tiền nuôi gia đình.
Hai lần, bà mợ cười nói với Tô Mạt trước mặt đám công nhân “Cháu bán mạng quá đấy, người không rõ ngọn ngành lại tưởng cậu mợ bóc lột cháụ Cháu cũng nên nghỉ ngơi, ra ngoài cho khuây khỏa.” Tô Mạt bình thường rất hiếm khi ra khỏi nhà bởi ra ngoài là phải tiêu tiền.
cô chỉ hận không có thời gian và sức lực để làm việc, kiếm tiền gửi về cho bố mẹ.
Gần đây, cô muốn tìm việc làm thêm nên mới ra ngoài nhiều hơn.
Tô Mạt gặp không ít khó khăn khi tìm việc, chuyên ngành đại học của cô bây giờ là lĩnh vực của thanh niên trẻ tuổi.
Vừa tốt nghiệp, cô lập tức kết hôn, sau khi kết hôn, một lòng một dạ lo cho chồng con, thỏa mãn với công việc quản lý chìa khóa phòng học ở một trường trung học, vì vậy kỹ năng chuyên ngành đã không theo kịp thời đại từ lâụ Hồi tưởng chuyện quá khứ, Tô Mạt không khỏi nản lòng.
Cô dừng lại ở một trung tâm môi giới giúp việc gia đình trên đường.
Cô không nhắc đến học lực của mình, chỉ nói có kinh nghiệm làm việc nhà, muốn tìm công việc tính theo buổi vào cuối tuần.
Lần này tương đối thuận lợi, vài ngày sau, trung tâm môi giới gọi cho Tô Mạt, nói có một gia đình, nữ chủ nhân đang mang thai, muốn tìm người quét dọn vệ sinh, thỉnh thoảng nấu cơm.
Trung tâm môi giới còn tiết lộ, điều kiện kinh tế của nhà đó rất khá, nếu làm tốt chủ nhâ còn cho thêm tiền.
Nhà đó ở gần ngoại ô, cách xưởng của ông cậu không xa, hết giờ làm việc Tô Mạt có thể đạp xe đến đó, cô mừng thầm trong lòng.
Da mặt cô vốn mỏng, lại có trình độ đại học, trong cốt tủy ít nhiều có phần thanh cao, tuy trước đây chỉ làm tạp vụ ở trường trung học nhưng khi giới thiệu với người ngoài, cô đều nói đã từng dạy ở trường học.
Nếu là mấy năm trước, không đời nào Tô Mạt đi làm công việc hầu hạ người khác.
Bây giờ ở nơi xa lạ, chẳng quen biết ai nên cô không cần lo nghĩ nhiềụ Tuy nhiên, cậu mợ tỏ ra không hài lòng.
Bà mợ không nói gì, chỉ có ông cậu lên tiếng “Tốt xấu gì thì cháu cũng tốt nghiệp thạc sĩ nửa năm còn chưa kiếm được việc làm.
Hơn nữa, bây gờ mức lương của người giúp việc không thấp hơn nhân viên văn phòng là bao.” Tô Mạt liền phụ họa.
Bà mợ nhướng mắt nhìn Chung Minh.
“Sau này chị cô không ở nhà, cô phải giúp bố mẹ đi chợ, nấu cơm đấy ” Chung Minh cất cao giọng “Nấu thì nấu, có gì khó đâụ Con không phải là Chung Thanh, chẳng biết làm gì ngoài việc học.” Bà mợ nói “Cô có thể so sánh với em gái cô sao?
Nó sắp thi đại học.
Nếu cô học giỏi bằng nửa em gái cô, được tuyển thẳng vào đại học, tôi sẽ tự nguyện dâng cơm dâng nước đến tận miệng.
Cô thử nhìn lại mình đi, sau khi tốt nghiệp cấp ba, cô ở nhà ăn bám bao nhiêu năm rồi?” Chung Minh lập tức im bặt, một lúc sau mới lên tiếng “Ở nhà xưởng , con cũng không phải người nhàn rỗi.” Hai ngày sau, Tô Mạt tới gặp chủ nhà.
Đó là một khu chung cư cao cấp, nữ chủ nhân còn rất trẻ.
Cô ta ngồi tựa người vào xa lông bằng da thật mềm mại, trơn láng nhìn Tô Mạt từ đầu đến chân kiểu dò xét.
Sau vài lần thử việc, hai người ký hợp đồng.
Tô Mạt làm