⬅ Trước Tiếp ➡

trước đến nay ông chủ Thượng chỉ thích mấy con bé ít tuổi?
Sao bây giờ lại nhìn trúng loại này?" Vương Tư Nguy cười cười "Tay đó thay đổi khẩu vị luôn xoành xoạch, hôm nay gió đông ngày mai gió tây, ai mà biết được?" Nói xong, anh ta thả người xuống ghế sofa, không buồn nhúc nhích.
Tô Mạt cảm thấy cô đang nằm mơ, còn là giấc mộng xuân.
Kể từ khi "chiến tranh lạnh" với Đồng Thụy An, cô chưa từng đụng tới đàn ông.
Không đúng, là người đàn ông đó không muốn chạm vào cô, thậm chí chẳng thèm ngó ngàng đến cô.
Tô Mạt từng rất đau lòng vì chuyện này, lòng tự trọng của người phụ nữ đã bị Đồng Thụy An đạp xuống đáy bùn.
Nhưng bây giờ, thân dưới cô xuất hiện một sự lấp đầy lạ thường và sự ma sát mạnh mẽ.
Cô được đưa lên hết đỉnh cao này đến đỉnh cao khác.
Xúc cảm quen thuộc lại ùa về như thác lũ, điên cuồng cuốn trôi thân thể và bộ não của cô, khiến cô bất chấp tất cả, chìm đắm trong hoan lạc.
Tô Mạt nghĩ Nhất định anh ấy đã hồi tâm chuyển ý, quay lại yêu mình.
Đúng vậy, Đồng Thụy An đã trở lại, dù chỉ trong giấc mơ.
Tô Mạt nghĩ Sao mình lại có giấc mơ này?
nực cười thật đấy.
Tô Mạt lại nghĩ Có lẽ bây giờ mình là người buồn cười nhất.
Bên tai cô không ngừng vang lên tiếng thở gấp gáp của người đàn ông.
Đó là tiếng thở mạnh mẽ, cấp thiết, toát ra vẻ mê hoặc vô biên, rất giống Đồng Thụy An.
Tô Mạt cố gắng giơ cánh tay mềm nhũn, vuốt ve lồng ngực của người đàn ông, cô bất giác mở miệng "An, là anh phải không?" Người ở bên trên đột nhiên dừng động tác, Tô Mạt lại lẩm bẩm "An, em biết là anh..." Ngón tay cô từ lồng ngực người đàn ông lướt theo cơ bắp rắn chắc xuống bụng, tiếp tục xuống dưới...Tô Mạt cong khóe môi cười cười, cô muốn nói thân hình anh trở nên tuyệt vời như vậy từ lúc nào?
Giống hệt thời đại học...
Tô Mạt vô cùng mệt mỏi, cô thậm chí không có sức lực nói hoàn chỉnh một câu dài.
Những từ ngữ đó vỡ vụn giống ý chí và thân thể cô.
Người đàn ông lại đâm mạnh vào cơ thể Tô Mạt, cảm giác đau đớn, tê liệt lập tức nhấn chìm toàn thân cô.
Tô Mạt liền cảm thấy hồn bay phách tán, tựa hồ cô đang dần chết đi trong cơn ác mộng.
Nhưng cảm giác đau đớn đó cũng đánh thức thần trí Tô Mạt, cô lập tức mở mắt, phát hiện bản thân đang ở trong một căn phòng tối, chỉ có ngọn đèn ở đầu giường tỏa ánh sáng mờ mờ.
Một người đàn ông khỏa thân đang nằm đè trên người cô.
Anh ta có ngũ quan hoàn toàn xa lạ, gương mặt lạnh lùng, đôi mắt vằn tia máụ Tô Mạt vô cùng kinh hãi.
Cô đờ ra mất vài giây mới giãy giụa, đồng thời cất giọng run run "Anh là ai?" Người đàn ông nhìn cô cười cười "Vừa rồi cô còn gọi tên tôi, gọi lớn tiếng như vậy, bây giờ đã không biết tôi là ai?" Anh ta bổ sung một câu "Gọi rất tình cảm." Máu trên toàn thân dồn hết lên đầu, Tô Mạt tích tụ mọi sức lực, vung tay tát bốp một cái "Anh...đồ điên, lưu manh..." Người đàn ông bỗng dưng bị ăn bạt tai, một bên má đau rát.
Anh ta tóm cổ tay Tô Mạt, cất giọng trầm trầm mắng cô "Mẹ nó, cô mới là đồ điên, đồ có bệnh..." 3.
Người đàn ông tóm đúng cổ tay phải của Tô Mạt.
Vết thương trên tay Tô Mạt mới lành lại không lâu, cô như nghe


⬅ Trước Tiếp ➡