Chương 21
chí suýt động thủ với đám đàn ông.
Một bên vô cùng ấm ức, một bên chứng cứ rành rành, hai bên co kéo, ầm ĩ đến tận phòng nhân sự.
Người quản lý nhân sự nhắm một mắt mở một mắt đẩy hết trách nhiệm, đưa ra báo cáo điều tra, trên đều là chứng cứ bất lợi đối với Tô Mạt, trong khi đó không nhắc một chữ đến bồi thường tai nạn lao động.
Tô Mạt biết có người giở trò nhưng cô không đủ chứng cứ.
Ông cậu cũng hết cách, đề nghị đi tìm Tùng Dung, hy vọng vẫn còn cơ hội cứu vãn.
Ông lo con gái mình nói chuyện không khéo dễ đắc tội người khác, liền dỗ Chung Minh về nhà trước.
Tô Mạt và cậu tìm đến văn phòng Tùng Dung.
Tùng Dung đang bận tối mắt tối mũi.
Nhìn thấy Tô Mạt, chị ta cất giọng lạnh lùng "Cô đến đây làm gì?" Tô Mạt đáp "Tôi đến để đòi công bằng cho bản thân." Tùng Dung cười "Tôi đâu có quản lý công việc của cô, cô tìm tôi có tác dụng gì chứ?
Cô đừng tốn công vô ích, suốt ngày chạy đến ảnh hưởng đến công việc của người khác." Nghe câu này, trong lòng Tô Mạt tràn ngập nỗi ấm ức, viền mắt cô đỏ hoe.
Ông Chung chỉ còn cách cất giọng mềm mỏng "Quản lý Tùng, chúng tôi cũng biết cô bận, không nên đến làm phiền cô.
Nhưng chúng tôi thực sự không có cách nào khác, cháu gái tôi phải nuôi gia đình..." Ông chưa nói hết câu đã bị Tô Mạt ngăn lại.
Tô Mạt cố gắng đè nén tâm trạng, nói rõ ràng từng từ một "Quản lý Tùng, trước đây tôi làm thuê ở nhà chị, sau đó chị giới thiệu cho tôi công việc này, tôi luôn biết ơn chị.
Tôi cảm thấy một người phụ nữ như chị quả thật không dễ dàng, chị vừa làm cha lại vừa làm mẹ, sự nghiệp vẫn xuất sắc như vậy.
Có lúc, tôi thật sự coi chị là tấm gương đáng để học tập.
Nhưng bây giờ, tôi cảm thấy con người chị..." Tùng Dung liếc Tô Mạt "Con người tôi làm sao?" "Chị..." Tô Mạt chưa kịp nói hết câu, đằng sau có người gõ cửa, cô thư ký đi vào "Quản lý, khách hàng đến rồi, Vương Tổng đang đợi chị ở văn phòng." Tùng Dung "ờ" một tiếng, sau đó lẩm bẩm "Hôm nay Vương tổng đến sớm thật đấy." Chị ta thu dọn tài liệu trên bàn, chẳng thèm ngẩng đầu "Cô đi đi, chuyện này tôi không thể can thiệp.
Lẽ nào cô không rõ nên tìm ai không nên tìm ai hay sao?
Cô đã muốn gây ầm ĩ thì phải tìm đúng người." Tùng Dung kiểm tra tập tài liệu trên tay, nói nhỏ một câu "Có những người sống mấy chục năm cũng vô ích, hễ có chuyện là gọi cả người nhà ra mặt, tưởng đây là nhà trẻ sao?" Tô Mạt vẫn còn tức giận nên cô nhất thời không có phản ứng.
Một lúc sau, cô mới hiểu ý Tùng Dung, lập tức quay người đi ra cửa.
Ông Chung dù sao cũng là người từng trải, vội vàng cám ơn Tùng Dung rồi đi theo Tô Mạt ra ngoài.
Tô Mạt hỏi cô thư ký một hồi, mới biết phòng hội nghị ở đâụ Thời gian này, ông Chung tương đối vất vả với xưởng quần áo nên mặt mũi tiều tụy.
Tô Mạt rất áy náy, mời cậu xuống dưới đại sảnh chờ cô, nói cô đi gặp ông chủ thương lượng, nếu không xong sẽ nhờ cậu giúp đỡ.
Ông Chung hơi do dự, nhưng bắt gặp thái độ kiên quyết của cháu gái nên đành nghe theo.
Tô Mạt đi vào thang máy lên tầng tám.
Cô quan sát bản thân qua bức tường bóng loáng như gương trong thang máy.
Trước mặt cô