Chương 12
ngoài, cô ta mới cất giọng dịu dàng với Thượng Thuần “Con người anh thật là...
chỉ cần có chút nhan sắc là anh không bỏ qua.
Chị ta rất xinh đẹp?
Mới gặp có vài lần anh đã muốn tán tỉnh rồi”.
Thượng Thuần không phủ nhận, lên tiếng hỏi “Cô ta là người ở đâu vậy?
Hình như người khu vực Giang Tô – Chiết Giang, gái vùng này có làn da trắng nõn nà.” Mạc Úy Thanh không đáp lời hắn.
Tô Mạt ra phòng ngoài dọn dẹp rồi chuẩn bị ra về.
Trong đầu cô xuất hiện ý định xin nghỉ việc.
Tiền có thể kiếm ít, chứ cô không chịu đựng nổi sự bỉ ổi của gã đàn ông đó.
Nghĩ đến đây, nỗi bất an trong lòng Tô Mạt hoàn toàn tan biến.
Nhưng không đợi cô lên tiếng, Mạc Úy Thanh đã có dự tính trước.
Nhân lúc Thượng Thuần không có mặt, cô ta nói thẳng với Tô Mạt “Sau này chị đừng đến đây nữa, chỗ tôi không cần chị.” Tô Mạt rất muốn nói Tôi cũng chẳng muốn đến nhà cô.
Ai ngờ Mạc Úy Thanh lên tiếng “Thật ra tôi cảm thấy con người chị không tồi, tôi có một người bạn cần tìm người đưa con đi học.
Nếu chị muốn, tôi sẽ giới thiệu chị đến đó.” Ngừng vài giây, cô ta nói tiếp “Bạn của tôi là phụ nữ, sống độc thân, một mình nuôi con, bên cạnh không có người đàn ông thối tha, rất thanh tịnh”.
Mạc Úy Thanh cười cười “Trừ khi chị không muốn thanh tịnh”.
4.
Người bạn của Mạc Úy Thanh tên là Tùng Dung, năm nay khoảng bốn mươi tuổi.
Chị ta thường đeo cặp kính trắng gọng vàng, vẻ mặt luôn nghiêm túc và cứng nhắc.
Chị ta không chú trọng đến ăn mặc trang điểm, rõ ràng không cùng loại người với Mạc Úy Thanh.
Ban đầu, Tô Mạt không thoải mái khi làm việc ở chỗ Tùng Dung, bởi vì chị ta luôn tạo cho cô cảm giác bị áp bức cực mạnh.
Hơn nữa, chị ta còn lắm yêu cầu đòi hỏi, không vừa ý thường lảm nhảm mãi không thôi hoặc hùng hổ dọa người.
Tô Mạt hơi tò mò, không biết Tùng Dung và Mạc Úy Thanh làm thế nào trở thành bạn bè.
Nhưng cô lập tức gạt bỏ lòng hiếu kỳ, bởi vì mỗi khi nhắc đến Mạc Úy Thanh, trên mặt Tùng Dung không che giấu vẻ khinh thường.
Xem ra, "người bạn" mà Mạc Úy Thanh nhắc tới không coi cô ta là bạn bè, cùng lắm chỉ là người quen mà thôi.
Tùng Dung có một thói quen kỳ lạ, bất kể Tô Mạt làm gì, chị ta đều đi theo quan sát.
Nhất cử nhất động của cô đều không lọt qua mắt chị ta.
Hành động này khiến Tô Mạt có cảm giác trở lại thời học sinh, lúc thi cử gặp phải đề bài khó, thầy giám thị lại đứng bên cạnh xem cô làm bài khiến cô hoảng loạn.
Tới lúc làm xong công việc, chuẩn bị cáo từ, Tùng Dung mới liệt kê chi tiết những điều chị ta không hài lòng, sau đó bắt Tô Mạt làm lại từ đầụ Vì thế vốn xong công việc từ lúc tám giờ tối, nhưng mãi đến hơn mười giờ tối, Tô Mạc mới rời khỏi nhà Tùng Dung.
Về đến nhà cậu, Tô Mạt cảm thấy xương cốt rã rời, cô vội vàng tắm rửa rồi lên giường.
Nhắm mắt rồi mở mắt lại bắt đầu một ngày mới.
Kể từ khi nhận công việc làm thêm, hằng ngày Tô Mạt phải dậy sớm.
Nếu nhà xưởng của cậu nhiều việc, cô sẽ là người đi làm đầu tiên, để bù vào thời gian làm thêm lúc ban ngày.
Nếu nhà xưởng tương đối rảnh rỗi, cô sẽ chuẩn bị bữa sáng cho cả nhà.
Lâu ngày, mọi người thành quen.
Cũng không phải