⬅ Trước Tiếp ➡
" Bây giờ còn sớm, em đang cảm, gắng ngủ thêm một chút nữa cũng được. Còn có, nhà em ở đâu? Để một chút nữa anh chở em về, đi qua đêm người nhà sẽ rất lo lắng." Anh dìu cô ngồi lên ghế sô pha, vừa lựa địa điểm tránh nắng, mới tấn cái gối sau lưng để cô ngồi cho thoải mái.
Nhớ đến nhà? Rồi người nhà? Mặt cô hơi xịu xuống. " Em không còn người thân, căn chung cư nằm trên con đường tối qua là chỗ ở cũ của em nhưng chủ nhà không cho em thuê nữa."
Vâng giờ cô thành người vô gia cư rồi, chỉ là còn số tiền ít ỏi. Tiền? Ài, không xong, túi hành lí của cô đã bị quăng ở chỗ kia rồi, giờ làm sao đi lấy đây, gia tài của cô đều ở trong đó hết, cô thực muốn khóc a. Con Thỏ ngốc nào đấy nghì đến nhất thời mặt mày u ám, đường tương lai mờ mịt.
Thấy biểu tình buồn bã trên gương mặt cô, anh hỏi tiếp. " Vậy trước đây em làm gì?"
Nhắc tới công việc là cô lại không vui nổi, vô duyên vô cớ bị đuổi việc, kiếm được việc làm trong thành phố này đâu phải chuyện dễ dàng, công việc lần trước là vì có Tiểu Nhạc bán nhan sắc, dùng mỹ nhân kế mới giúp cô có được công việc đó, thôi mất rồi, không nhà, không tiền, không công việc.
---
TIỂU MAI A A... A..
" Em bị... đuổi việc không có lí do, giờ thì cùng đường rồi." À, còn có không quần áo nữa. (/T^T)/~~
Bây giờ chỉ cần có người cho cô nơi ăn chốn ở, lương cao lương thấp không quan trọng, cô nhất định sẽ vì người đó vào sinh ra tử, quyết không từ nan. Ai nha, nhưng đâu ai dễ khi không nhảy ra giúp cô đâu. Cô âm thầm khóc ròng trong bụng.
Bây giờ mới 6h 30 phút, nếu thay quần áo rồi ra ngoài kiếm một vài công việc làm trong ngày không phải là không thể, ánh mắt nhìn về phía anh, tràn ngập xúc động, trên đời vẫn còn có người tốt như vậy, lại nhìn chiếc áo sơ mi trên người mình, cô không thể ra ngoài với bộ dạng như vậy được. " Áo này là... của anh? Vậy còn bộ quần áo em mặc đâu rồi?"
" Ừm, vì trong nhà không có quần áo phụ nữ nên anh đành thay tạm. Còn quần áo của em anh mới đem ra phơi, còn chưa khô đâu." Anh ung dung nói.
Vậy là bộ đồ ẩm ướt tối qua của cô là do chính tay anh thay? Chính anh thay... chính anh thay... Thỏ ngốc suy nghĩ, có gì đó hơi mờ ám, nhưng vì ngốc nên cô không nhận ra sự mờ ám đó là gì, còn cảm thấy vô cùng vô cùng mang ơn anh vì sự giúp đỡ tận tình đó.
Hơn nữa, đây là lần đầu tiên mặc áo đàn ông, rất rộng cũng rất thoải mái, còn có mùi đặc trưng của anh, mặc đồ của anh trên người giống như cô là một phần sở hữu của anh. Suy nghĩ này vừa lóe lên, cô liền dẹp nó sang một bên.
Thấy cô không phát hiện điểm bất thường, nụ cười trong lòng anh càng sâu, lại vì sự ngốc nghếch của cô mà nâng lên một phần hứng thú, nhóc con này không đề phòng đàn ông như vậy, đúng là đơn thuần.
Nghĩ nghĩ vẫn là nên nói một vài lời trái lương tâm một chút. " Khụ khụ..." Giống như đến bây giờ mới vô tình nhận ra điểm bất thường.

⬅ Trước Tiếp ➡