⬅ Trước Tiếp ➡
So với đám thanh niên ăn chơi lêu lỏng chỉ biết dùng sức mà không có chút gì gọi là kĩ thuật này, thì đối chọi với một thân lão luyện trong Hắc bang của anh chẳng qua chỉ là múa rìu qua mắt thợ, lấy trứng chọi đá mà thôi, ban đầu đạp ngã gã đàn ông tên A Bạc kia chỉ là mới dùng ba phần sức lần này một cú liền đem một gã trong nhóm văng ra xa, không ngóc đầu dậy được, một cú đấm, liền khiến một tên trong nhóm nôn ra nước mật, phun ra hai cái răng, đấm một phát vào sườn mặt, tên còn lại ngã nhào, khóe môi tươm máu, xương gò má rắc rắc gãy.
Một tên rồi lại một tên, thân thủ gọn gàng dứt khoát không có dư thừa, liền đem một đám thanh niên vô phương phản kháng đánh đến không thể chống trả, nằm sóng soài trên đất.
Thấy tình hình càng lúc càng không ổn, tên A Bạc liền lẻn tiếp cận anh từ phía sau, bên hông rút ra một cây dao găm màu trắng bạc, định đâm lén anh.
Trong màn đêm, hắn ta âm thầm lao đến, ánh sáng bạc từ chiếc dao lóe lên vô tình bị Đường Tịch Mai bắt gặp, cô chưa kịp hô lên hai chữ cẩn thận thì hắn ta đã lao đến, không còn cách nào hơn liền giơ tay ra thay anh chắn lại, con dao chệch quỹ đạo vẫn sượt một đường làm rách vai áo của cô đồng thời đem một bên cánh tay cô cũng bị đứt một đường theo.
Anh vừa lúc đó, hạ xong tên cuối cùng, xoay người, tung một đòn vào bộ vị tên A Bạc, khiến hắn ta thét lên một tiếng đau điếng, bàn tay vừa ôm lấy địa điểm đó vừa rên la vừa khóc thét, quằn quại trên đất.
Nhìn vết thương trên tay mình, máu vẫn đương tươm ra nườm nượp, cô cảm thấy mắt hoa dần, hắc hơi một cái, đầu óc choáng váng, xây xẩm, sức lực trên người dường như là bị trút hết, liền yếu ớt ngã xuống, nhưng thân thể còn chưa chạm đất, đã rất may mắn được anh đỡ lấy, mắt cô díp lại một đường rồi ngất đi trong khi vẫn còn chưa nhìn rõ gương mặt người đàn ông đã cứu mình là ai.
Mày anh nhíu lại, chắc cô mắc mưa bị cảm rồi, cơ hồ có thể cảm nhận được cái nóng từ cơ thể cô truyền qua anh qua từng lớp vải mỏng manh đẫm nước, anh nhất bỗng cô lên, ôm vào trong ngực, cẩn thận dùng bàn tay bịt lấy vết thương trên tay cô, hạn chế máu chảy ra từ đó rồi sãi bước nhanh ra ngoài.
Bên cạnh con đường tối chiếc xe màu đen tuyền của anh đã đậu đó sẳn, đặt cô vào trong xe, sơ cứu vết thương cho cô, cẩn thận thắt dây an toàn, rồi nhấn ga chạy về nhà của mình.
Tác giả: Mấy chương sau chương sau chương nào cũng có chút kích thích.....
Sáng sớm hôm sau, Đường Tịch Mai bị đói tỉnh, xoa xoa mi mắt nhập nhèm, thử cử động tay chân thì phát hiện một bên cánh tay của mình có vết thương, cách lớp vải sờ sờ lên miếng băng gạc được băng bó kĩ lưỡng.
Đầu óc mơ hồ nhớ lại, à, hôm qua mình bị đuổi khỏi nhà vì chủ nhà vì tiền mà nhận lời thuê của người khác, sau đó gặp một đám thanh niên xấu, bọn chúng chọc ghẹo mình, rồi có người đến giúp, người đó còn là một người đàn ông, là cô thay anh cản dao găm đăm tới nên bị thương.

⬅ Trước Tiếp ➡