Người trong hình là một cô gái, gương mặt xinh xắn nhỏ nhắn, non chẹt, nhìn thế nào cũng không thể hơn 18 tuổi, đường nét ngũ quan tinh tế, gò má hồng hào như đánh phấn, da thịt trắng noãn, mái tóc màu nâu sẫm dài tới chấm lưng, uốn lọn càng tôn lên vẻ đẹp xinh xắn của cô, đặc biệt là đôi mắt to tròn và rong suốt không hề chứa một tia tạp chất và đôi hàng mi vừa dài vừa cong vuốt như cánh bướm, rất thu hút ánh nhìn, còn có cái miệng nhỏ nhỏ yêu kiều, căng mọng như trái cherry vừa hơi dẩu lên như đang bực bội chuyện gì đó, ngay cả đôi chân mày nhỏ nhắn cũng nhíu lại một đoàn.
Trên người mặc một chiếc váy cổ cao màu hồng phấn viền trắng sữa, dài quá đầu gối, hơi rộng một chút, ôm lấy cơ thể non mịn, mái tóc kẹp một chiếc kẹp thỏ màu trắng nhạt, chân mang một đôi giày búp bê màu nâu sẫm với vớ hồng, bên hông mang chiếc túi xách nhỏ màu trắng. Nhìn đáng yêu, ngốc ngốc như Tiểu Bạch thỏ.
Ánh mắt anh hơi động, nhưng nhìn cô trẻ như vậy, anh lại hơi chần chờ, phụ nữ trong mắt anh cũng có chút nguyên tắc. " Vị thành niên?" Anh không thích làm chuyện đó với trẻ con, đây là luật định bất thành văn của anh.
" Không cô ấy 18 tuổi rồi, vừa hôm sinh nhật mình, cô ấy đã chuyển đến sống trong căn chung cư của tôi, ảnh này là A Sinh nghịch máy ảnh mà vô tình chụp được, thấy cũng khá đặc sắc nên xem xem anh có định tìm một chút thú vui mới không?" trước khi đưa cho anh xem, thì tất nhiên anh ta phải điều tra kĩ càng rồi chứ.
Thu lại tấm ảnh, khóe môi anh nâng lên nụ cười lạnh nhạt pha vài phần lười biếng bất cần. " Đổi khẩu vị cũng tốt."
Ngoài trời đêm vừa âm u vừa nổi gió, giờ đã là hơn 12 giờ đêm, mọi thứ đều đã chìm vào tĩnh mịch, trên đường xe cộ cũng dần thưa thớt, từng chiếc xe chạy qua chạy lại như mất hút trong màn đêm, từng đợt sấm rền vang, chớp lóe lên trắng xóa, báo hiệu một cơn mưa sắp đến.
Trong đêm tối có tiếng gió rít qua hằng hà sa số những kẽ hở giữa những ngôi nhà, tiếng người nói chuyện nhỏ xíu, tiếng xe cộ ít ỏi, đặc biệt làm cho cảnh vật càng thêm âm u, làm lòng người run sợ.
Trên con đường vắng vẻ, từ khu chung cư của nơi ở Thái Chính Cần đi ra lộ lớn không khí càng u ám gấp bội, cả một đoạn đường vắng hoe, không có một ánh đèn, không có nhà ai, tất cả chỉ tồn tại duy nhất một màn đêm xám xịt và tiếng bước chân nho nhỏ của một cô gái xinh xắn đang từ đó đi ra mà thôi.
Vừa đi Đường Tịch Mai vừa thút thít khóc, bàn tay nhỏ bé lau nước mắt lăn trên gò má hồng nộn, khó khăn lắm mới tìm được một chỗ thuê nhà giá rẻ lại hợp túi tiền, không ngờ ở chưa được bao lâu, chủ nhà vì có người ra giá cao hơn liền đuổi mình đi mà không hề thông báo trước như vầy, hành lí trên tay hơi nặng mà bây giờ đã muộn như vậy rồi, trong ví cũng không còn bao nhiêu tiền, làm sao có thể thuê một chỗ ở khác ngay được. Chắc chỉ còn có thể ngủ trong khách sạn một đêm rồi tính tiếp vậy.