Ôn Đề Nhi nghe được những lời này, không chỉ tức giận còn cảm thấy cực kỳ khó chịu.
Kiều Diêm Vương đại gia nhà anh, có giúp hay không thì nói một câu, nói một câu sẽ chết à!
Cảm xúc của Ôn Đề Nhi lại nổi lên, “Anh không thể trả lời tôi một câu sao?”
Đôi mắt lạnh như băng của Kiều Thừa Huân ngưng lại, cô đang cáu kỉnh với anh sao?
Ai cho cô quyền lợi này?
Nhưng mà… Anh lại cảm thấy cô như vậy, có vài phần đáng yêu.
Lúc này Kim Ái Hoa tốt bụng nhắc nhở: “Anh Kiều, anh đừng để ý bà điên này, cô ta tên là Ôn Đề Nhi, là con gái riêng nhà họ Ôn, không biết nhặt được ở đâu. Lúc học trung học đã bắt đầu lêu lổng với đàn ông ở bên ngoài, không học vấn không nghề nghiệp, bây giờ học đại học cũng chưa học xong, nói không chừng cô ta còn có bệnh AIDS đấy!”
Bệnh AIDS sao?
Ôn Đề Nhi rất muốn cười, ha ha ha… Không được, buồn cười quá, cô nhịn không được cười ra rồi.
Kim Ái Hoa là kẻ không có não, nghe được từ đâu cô bị bệnh AIDS? Cô cũng không biết mình có bệnh đấy.
Nói cô đến loại trình độ này, tuyệt đối là antifan trung thành rồi.
Kim Ái Hoa bị cô cười vẻ mặt không hiểu ra sao, “Ôn Đề Nhi, cô cười cái gì?”
“Tôi cười cô là kẻ không có não.” Ôn Đề Nhi nói thẳng.
“Cô, cô mới không có não ấy!” Kim Ái Hoa khó thở, khuôn mặt từng phẫu thuật biến dạng, lại nói với Kiều Thừa Huân, “Anh Kiều, anh thấy rồi chứ? Ôn Đề Nhi đúng là không có não.”
Đôi mắt phượng của Kiều Thừa Huân hiện lên một tầng âm u, liếc nhìn Kim Ái Hoa, mày hơi nhăn lại.
Anh Kiều liếc nhìn, có hi vọng!
Kim Ái Hoa kinh ngạc vui mừng nói: “Anh Kiều, em là bạn tốt của Vạn Mỹ Trân, nửa năm trước ở trong party sinh nhật của Mỹ Trân, chúng ta đã gặp mặt, anh có ấn tượng không?”
Trên thế giới này, người phụ nào mà không muốn quyến rũ Kiều Thừa Huân?
Hoàng Tiểu Long đứng ở một bên nghe bạn gái có ý leo lên, nhưng không hề phản ứng, bởi vì anh ta cũng có ý đó, chỉ cần nịnh bợ đế vương trong buôn bán, vậy thì có thể nắm được rất nhiều cơ hội rồi.
“Anh Kiều, tôi cũng là bạn Mỹ Trân, cha tôi là chủ tịch tập đoàn Hoàng Thuần, Hoàng Đại Long, tôi tên là Hoàng Tiểu Long.”
Đôi cẩu nam nữ đã nói xong, cùng chân thành nhìn về phía Kiều Thừa Huân.
Đôi mắt lạnh lùng của Kiều Thừa Huân không nhìn đôi cẩu nam nữ này bao lâu, cúi đầu nhìn khuôn mặt tươi cười giảo hoạt của cô gái, “Cô quen bọn họ sao?”
Ôn Đề Nhi gật đầu, “Quen, vừa rồi lúc mua quần áo cãi nhau một trận, thiếu chút nữa bị bọn họ đánh.”
Mua đồ xong, về nhà sớm một chút.
Thiếu chút nữa bị đánh sao?
Trái tim Kiều Thừa Huân giống như bị thứ gì đó đâm vào, đáy mắt phút chốc che đậy một tầng lạnh lẽo.
“Bị đánh rồi hả?”
“Không có, bị đẩy một cái.”
Đôi mắt phượng của Kiều Thừa Huân âm u, ẩn chứa sát khí, chậm rãi liếc nhìn đôi cẩu nam nữ.
“Hai người đánh người phụ nữ của tôi sao?” Giọng nói trầm thấp, mang theo lạnh lẽo xuyên thấu lòng người.
Một lát sau, thân thể đôi cẩu nam nữ bị giam cầm, chỉ cảm thấy lạnh sống lưng, cảm giác nguy hiểm tự nhiên nảy sinh.
Ôn Đề Nhi là người phụ nữ của anh Kiều…
Tại sao có thể như vậy?
Vừa rồi bọn họ còn bắt nạt người phụ nữ của anh, lần này xong đời rồi.
Hoàng Tiểu Long vội la lên: “Không có, không có! Cậu chủ Kiều, đây chỉ là hiểu lầm!”
Tính nhẫn nại của Kiều Thừa Huân đã đạt tới mức cao nhất, đối với loại người nịnh nọt chán ghét tới cực hạn, môi mỏng hé mở, “Bảo vệ, kéo hai người này ra ngoài, vĩnh viễn cấm bước vào trung tâm thương mại Kiều Lệ một bước.”
Quân muốn thần chết, thần không thể không chết.
Chắc là nói cục diện trước mặt này.
Hoàng Tiểu Long và Kim Ái Hoa bị dọa mông lung rồi, mãi đến khi bảo vệ đi tới mới phản ứng kịp.
Nhưng đã quá muộn, cứ như vậy không hiểu ra sao bị bảo vệ kéo đi.
Ôn Đề Nhi nhẹ nhàng thở phào nhẹ nhõm, ngửa đầu nhìn khuôn mặt lạnh lẽo tuấn tú của Kiều Diêm Vương, “Trở lại vấn đề vừa rồi, anh có giúp tôi hay không?”
Kiều Thừa Huân nhìn cô, bực bội đã phân tán đi bao nhiêu, đôi mắt lạnh lùng cũng dịu dàng vài phần, “Tôi còn bận rộn nhiều việc.”
Còn chưa nói xong, Ôn Đề Nhi đột nhiên cầm lấy một bàn tay anh, nhét dây túi giấy vào trong tay anh.
Động tác tự nhiên như vậy làm Kiều Thừa Huân nhận lấy túi lớn theo bản năng.