⬅ Trước Tiếp ➡
"Biến thái! Buông ra, đau!"
"Bốp..."
"Mau thả tôi ra, đau quá à!"
"Bốp!"
Bàn tay to mạnh mạnh mẽ tàn nhẫn kia, giống như nghiện vậy, tiếp tục đánh vài cái lúc cô gái không ngoan loạn xoay, đau đến cô sắp khóc.
Người đàn ông chết tiệt, xem mông của cô là bao cát sao? !
Hu hu hu... Đau quá...
Cuối cùng, cô gái thảm bại đầu hàng.
"Tôi biết sai lầm rồi, xin anh giơ cao đánh khẽ, hu hu hu..." Mấy tiếng hu hu phía sau, không phải khóc, mà là cầu xin tha thứ.
Đáy mắt Kiều Thừa Huân trồi lên một chút ánh sáng mềm mỏng, vẫn còn mềm lòng.
Nếu cô còn không đầu hàng, nói không chừng anh sẽ yêu cảm giác này.
Kiều Thừa Huân không nỡ mà lấy tay về, một gối vẫn còn đè nặng eo nhỏ của cô không rời, giọng lạnh lùng nói: "Sai ở đâu?"
"Tôi không nên chơi trò chơi suốt đêm ."
"Còn có?"
"Tôi không nên la to."
"Ừ?"
"Tôi không nên mắng thô tục."
"Xong rồi?"
Chẳng lẽ còn có chuyện khác sao?
Ôn Đề Nhi vắt hết óc nghĩ rồi lại nghĩ, thật sự không nghĩ ra được, xin giúp đỡ: "Tôi chỉ nghĩ được như vậy, không bằng anh nhắc nhở tôi một chút."
"Không muốn bị tôi lên, mặc nhiều chút."
"..."
Quá ngắn, người đàn ông của cô không được.
Kiều Diêm Vương đại gia nhà anh! Sao không quản tốt lão nhị của mình ấy, trách tôi ăn mặc ít cái gì?
Làm ơn đi, đây là phòng cô, buổi tối đi ngủ đương nhiên chỉ mặc đồ ngủ rồi.
Chẳng lẽ như vậy là sai sao? Hơn nữa vừa rồi rõ ràng cô đã khóa trái cửa…
Mẹ kiếp! Kiều Diêm Vương có chìa khóa!
Người ở dưới mái hiên, không thể không cúi đầu, Ôn Đề Nhi nhịn, “Dạ, tôi đã biết, anh có thể buông ra chưa? Mông đều đã nở hoa rồi.”
Kiều Thừa Huân buông tay ra, lui về sau.
Ôn Đề Nhi đứng dậy sờ mông, hơi dùng lực xoa xoa, cảm giác đau đớn vẫn còn.
Không được, chuyện này không thể bỏ qua như vậy, cô không thể sợ như thế được!
Quay đầu trừng anh, oán hận nói: “Anh nghĩ tôi là đứa bé sao?”
“Chẳng lẽ không đúng à?”
“Không phải chỉ nhỏ hơn anh tám tuổi, cho dù nhỏ tuổi cũng là vợ anh, còn từng bị anh đè đó!”
“…” Kiều Diêm Vương bị lời nói của cô làm cho nghẹn họng.
Ôn Đề Nhi trốn vào trong chăn, che khuất thân thể tồn tại nguy cơ hấp dẫn người khác, mới dám đối mặt với anh, hận đến nghiến răng nghiến lợi, “Sau này anh lại đánh tôi, tôi liền đăng lên trên mạng nói anh bạo lực gia đình!”
Rõ ràng là một vấn đề cực kỳ nghiêm túc, sau khi nghe thấy mấy chữ ‘Bạo lực gia đình’, môi mỏng của Kiều Thừa Huân cong lên độ cong xấu xa.
Bạo lực gia đình…
Tội danh này có phần ý tứ.
Vừa rồi tức giận dẫn đến hành vi kích động, ý định ban đầu là muốn cho cô chút dạy dỗ, không nghĩ tới lại thành bạo lực gia đình.
Hoàn toàn chính xác, lên án của cô có lý, trái lại thành anh sai lầm.
Anh lại không thể nào phản bác, chỉ có thể thừa nhận sai lầm, còn cảnh cáo chính mình, lần sau không thể tái phạm loại sai lầm này nữa.
“Vừa rồi bị đánh rất đau sao?”
“Anh để tôi đánh anh mấy cái thử xem!”
⬅ Trước Tiếp ➡