Sao có thể như vậy...
Anh Thừa Huân, sao có thể đột nhiên kết hôn với một con nhỏ không đàng hoàng???
Ôn Đề Nhi trong đại học A, đúng học trò hư hỏng danh tiếng thối hoắc!
Trốn lớp đánh nhau là chuyện thường, còn có lời đồn đãi, Ôn Đề Nhi vì tiền nên ngủ với rất nhiều đàn ông, khẩu vị còn đặc biệt nặng, đàn ông gì cũng ngủ.
Anh Thừa Huân thật sự kết hôn với loại phụ nữ này sao?
"Anh Thừa Huân!" Vạn Mỹ Trân sửng sốt rất lâu mới phản ứng lại, chạy chậm theo sau.
Sau khi vào nhà, Kiều Thừa Huân trực tiếp dặn người giúp việc: "Sau này vị này chính là mợ chủ của các người, lời của cô ấy cũng là lời của tôi, nhớ kỹ."
Ba nữ giúp việc và ba người làm đứng thành một hàng, mở to mắt há hốc mồm mà nhìn "mợ chủ" mới tới này .
Tình huống gì đây, thiếu gia đi trở về, sao đột nhiên có thêm một mợ chủ?
Mắt lạnh của Kiều Thừa Huân ngừng lại, trầm giọng nói: "Không nghe rõ lời của tôi?"
Những người làm mới phản ứng lại, không hẹn mà cùng nói: "Hoan nghênh mợ chủ!"
Tuy ít người, nhưng giọng lại rất to, khiến Ôn Đề Nhi hơi hoảng sợ.
Ôn Đề Nhi ngượng ngùng cười cười, "Mọi người không cần khách khí, ha ha..."
Bỗng nhiên Vạn Mỹ Trân đi vào, chất vấn: "Anh Thừa Huân, anh có biết Ôn Đề Nhi là ai không, anh thật sự kết hôn với cô ta sao?"
Đáy mắt Kiều Thừa Huân nổi lên một tia sâu sắc, "Cô ấy là vợ anh, sau này, gọi cô ấy là chị dâu."
"Chị, dâu..." Vạn Mỹ Trân nghiến răng nghiến lợi gọi hai chữ không liền mạch.
Ôn Đề Nhi bị gọi đến mức có phần xấu hổ, Vạn Mỹ Trân là đoá hoa của hệ phát thanh, còn là đàn chị của cô, Kiều Diêm Vương cứ bảo người ta gọi cô là chị dâu như vậy, đây không phải làm khó người ta sao?
"Cơm chiều xong thì gọi tôi." Kiều Thừa Huân nói xong thì đi lên lầu.
Ôn Đề Nhi rất muốn theo sau xem phòng của mình, nhưng Kiều Thừa Huân không gọi cô đi lên, ý tứ rất rõ ràng, đó chính giữ cô lại nói chuyện với Vạn Mỹ Trân .
Xem ra, Kiều Thừa Huân muốn để cho cô nghe ngóng gì đó từ miệng Vạn Mỹ Trân.
Ôn Đề Nhi than một tiếng, người quá thông minh thật là bất đắc dĩ mà, đi đến trước sofa ngồi xuống, Vạn Mỹ Trân hiểu ngầm ngồi đối diện cô .
"Ôn Đề Nhi, là giả sao? Chuyện cô kết hôn với anh Thừa Huân." Vạn Mỹ Trân công nhiên đặt câu hỏi.
Ôn Đề Nhi cười vô lại, trong trường học thì cô là một nữ lưu manh, không cần thiết diễn trò trước mặt Vạn Mỹ Trân, "Nếu là giả, cô cảm thấy tôi có thể dọn đến sống ở chỗ này hả?"
Anh từng bị tổn thương về mặt tình cảm
Vạn Mỹ Trân nghĩ rất nhiều cách để phản bác những lời này, lại không thể nào phản bác được.
Mặc dù cô ta là thanh mai trúc mã của anh Thừa Huân , cũng không thể sống ở đây, vì vậy chỗ này còn có một biệt danh - - cấm địa của phụ nữ .
Trừ giúp việc và người nhà họ Kiều, bất kì người phụ nữ nào cũng không được vào sinh sống.
Nếu như có khách nữ đến thăm, anh Thừa Huân cũng sẽ sắp xếp cho họ đi khách sạn gần đó ở lại.
Bởi vậy có thể thấy được, tám chín phần là anh Thừa Huân đã kết hôn với Ôn Đề Nhi.
"Cô làm thế nào vậy?" Vạn Mỹ Trân hiểu rồi, nhưng vẫn muốn làm rõ vấn đề này.
Anh Thừa Huân không có khả năng duyên vô vớ cưới một con bé hư hỏng làm vợ, nói không chừng anh Thừa Huân có nhược điểm bị cô ta nắm trên tay!
Ôn Đề Nhi lười biếng trả lời: "Tôi làm thế nào cũng không quan trọng, quan trọng là..., sau này cô phải đổi giọng gọi tôi là chị dâu, nếu không làm thế thì lúc chồng tôi tức giận, cả bản thân anh ấy cũng phải sợ hãi đó...."
"Cô, " Vạn Mỹ Trân bị kích thích, lại không thể phản bác!
"Ha ha..." Ôn Đề Nhi không để tâm cười rộ lên, mỗi lần ngược hoa trắng nhỏ th́ tâm trạng cô rất tốt, quả thực vô cùng sảng khoái.
Đố kị và không cam lòng trong mắt Vạn Mỹ Trân nhanh chóng hóa thành lửa mạnh hừng hực, như sắp thiêu đốt cô thành tro tàn, bỗng nhiên ánh sáng linh hoạt chớp lóe, tỉnh táo lại rất nhanh.
"Cô cũng đừng có tự hào, dù cô gả cho anh Thừa Huân, anh ấy cũng sẽ không yêu cô đâu, trái tim của anh Thừa Huân đã sớm chết rồi, cô mãi mãi cũng không chiếm được tim của anh ấy !"
Đôi mắt linh hoạt của Ôn Đề Nhi hơi trầm xuống, tim của Kiều Thừa Huân đã chết? Nói cách khác... Từng bị tình yêu tổn thương ?
Ôi, suy đoán mạnh mẽ như vậy, rất muốn nhiều chuyện một chút.
Chẳng qua, Kiều Thừa Huân không mong cô chọc phiền toái, cho nên những vùng cấm này, cô vẫn là đừng giẫm lên thì tốt hơn.
Ôn Đề Nhi ra vẻ khinh thường nói: "Vậy thì thế nào, tôi gả cho anh Thừa Huân của cô, muốn tiền bạc của anh ta, chứ không phải người của anh ta."
Nghe lời như thế, Vạn Mỹ Trân đâu có ngồi nổi nữa, cả giận nói: "Cô, có phải cô lừa gạt kết hôn không ?"
Ôn Đề Nhi lơ đễnh nhún nhún vai, "Vạn Mỹ Trân, đừng giãy dụa nữa, tôi và anh Thừa Huân của cô gạo sống đã nấu thành cơm chín, cô không còn cơ hội rồi."
Cô cũng không ngốc, sao nhìn không ra Vạn Mỹ Trân có ý tứ với Kiều Thừa Huân, vậy thì tạm thời cho Vạn Mỹ Trân vị trí "tình địch số 1" đi.
Vạn Mỹ Trân cắn răng, một chữ cũng không nói, nhưng không cam lòng và đố kị toát ra trong mắt cô ta, đã làm lộ suy nghĩ trong lòng cô ta rồi.