Hàn Mộ Vi trào phúng nghĩ.
“Không hổ là chủ nhân của tôi…… Hai người đàn ông này, không, bọn họ còn không thể gọi là đàn ông . Còn dùng tiền trong nhà mình sao có thể gọi là đàn ông ? Tóm lại, bất luận là Cố Thiếu Ngang hay là Quý An Thừa, đều không phải đối tượng bổn hệ thống lựa chọn chấp nhận…… Chủ nhân, ánh mắt của cô giống Tiểu Bao Tử!!”
Khóe miệng Hàn Mộ Vi trừu trừu.
Nhắm mắt lại, cô chậm rãi nói: “Tôi muốn ngủ.”
Tiểu Bao Tử hiểu chuyện không nói chuyện nữa.
Trong vòng 24 giờ phát sinh quá nhiều chuyện, tâm thái cô cũng chuyển biến rất nhiều, vốn dĩ Hàn Mộ Vi cho rằng mình sẽ không ngủ được, nào biết vừa nhắm mắt lại, không đến vài phút liền lâm vào ngủ say……
“Ha ha ha……”
Hàn Mộ Vi đúng giờ mở mắt ra, bên tai vang lên tiếng gà gáy ngoài cửa sổ.
Cô nhìn nhìn đồng hồ, vừa lúc là 6 giờ.
Xem ra, hàng xóm không chỉ nuôi gà, còn có thể làm đồng hồ báo thức.
Hàn Mộ Vi mỉm cười một chút, đi vào phòng tắm, rất nhanh rửa mặt xong, thay đồ tập thể dục.
Tiểu Bao Tử vừa mới nhắc nhở qua, thể chất cô vừa mới cải thiện, nếu không vận động, thân thể vẫn sẽ chậm rãi suy yếu. Cô rất hưởng thụ loại này thân thể cảm giác vô cùng nhẹ nhàng bây giờ, cũng chậm rãi khát vọng cảm thụ một chút ánh mặt trời sáng sớm chiếu xuống vào sáng sớm mùa hè mát mẻ, liền đúng giờ ra cửa.
Mới vừa đi ra khỏi cửa nhà cô liền thấy cửa nhà cách vách cũng mở ra theo.
Một đôi mắt đen thâm thúy nhìn thẳng cô, cặp con ngươi tối tăm kia thoạt nhìn tựa như một vùng biển trầm tĩnh, phảng phất giấu vô số đồ vật, làm người vừa nhìn thấy liền không nhịn được chịu hấp dẫn……
Hàn Mộ Vi chỉ hơi chút sửng sốt một chút, sau đó rất nhanh khôi phục lại, cô phục hồi tinh thần, nhanh chóng bước chân chạy đi phía trước.
“Sớm.”
Phía sau, người đàn ông đuổi theo, tiếng nói trầm thấp vang lên ở bên cạnh cô.
Hàn Mộ Vi nhìn anh một cái, gật gật đầu với anh, sau đó lại quay đầu đi, không coi ai ra gì mà chạy đi phía trước……
Mặc Dung Uyên cũng không có nói nhiều, chỉ là cười một chút, nhanh tốc độ hơn, chậm rãi chạy đến phía trước.
Anh rất cao, chân cũng rất dài, một bước chạy ít nhất cũng gấp hai bước của Hàn Mộ Vi, lập tức vượt qua cô rất xa, lập tức đã không thấy tăm hơi thân ảnh anh. Nhưng qua năm phút đồng hồ sau, anh lại không biết từ nào chạy tới, lần thứ hai vượt qua cô từ phía sau!
Hàn Mộ Vi vốn dĩ có thói quen mắt nhìn thẳng, nhưng cảm quá tồn tại của người đàn ông này quá lớn, cô luôn sẽ không tự giác mà chú ý tới anh, đương nhiên cũng chú ý tới tốc độ nghịch thiên của anh ……
Cắn môi dưới, Hàn Mộ Vi lần đầu sinh ra một loại cảm giác thấy người khác siêu việt!
Người đàn ông này……
Từ bên người cô chạy qua kia hô hấp vững vàng, vậy mà tự mang theo phong nhẹ nhàng tự nhiên……
Thật sự làm cô rất khó chịu!!
----------o0o------------
Cô nhóc thật đáng yêu
Hàn Mộ Vi cắn răng, chậm rãi tăng tốc…
Lý tưởng tốt đẹp, hiện thực là cảm giác của xương, dù sao Hàn Mộ Vi cũng có một thời gian dài ít vận động, cho dù thể chất của cô có tăng lên, cũng là không đủ.
Hàn Mộ Vi chạy vòng quanh hai phần ba tiểu khu, cô đã sớm thở hồng hộc, tay chân cũng bắt đầu tê dại, trên trán cũng không ngừng rịn ra mồ hôi…
Buồn bực nhất chính là cô mới chạy được hai phần ba vòng, cô chạy mệt như vậy, mà Mặc Dung Uyên kia đã chạy vượt qua cô hai lần!
“Chủ nhân, cố lên, cố lên! Chỉ còn một phần ba vòng nữa…Chủ nhân, hiện tại mới bắt đầu, hôm nay chạy một vòng coi như là hoàn thành nhiệm vụ! Cố lên, cố lên…Nhất định có thể hoàn thành!”
Tiểu Bao Tử cổ vũ cho cô.
Hàn Mộ Vi mệt mỏi đỡ lấy tường, lau mồ hôi, chỉ thấy Mặc Dung Uyên từ bên người cô, thoải mái chạy qua, nhìn trang phục trên người anh, thậm chí ngay cả chút mồ hôi cũng không có.
Hàn Mộ Vi khẽ cắn môi, cũng chạy theo về phía trước, chạy khoảng năm phút sau, cuối cùng cũng chạy hết một vòng.
Không biết vì sao, lúc cô chạy nốt một phần ba vòng, Mặc Dung Uyên hình như cũng chạy chậm lại, tuy cô vẫn luôn không vượt qua anh, nhưng anh vẫn luôn trong phạm vi tầm mắt của cô, không có đi xa.
Chạy xong một vòng, đúng lúc về đến cửa Hàn gia, nhìn đồng hồ đã 6 giờ 45, đến giờ ăn sáng.
“Chúc mừng chủ nhân, chủ nhân thật giỏi, hôm nay nhiệm vụ được hoàn thành một cách viên mãn, hy vọng ngày mai chủ nhân cũng có thể tiếp tục cố gắng chạy hơn nửa vòng!” Trong đầu, Tiểu Bao Tử tiếp tục khen ngợi cô.
Tiểu Bao Tử này….
Làm sao cô chạy xong, nó còn kích động, hưng phấn hơn cô, thật khó hiểu, trong lòng Hàn Mộ Vi cảm thấy ấm áp.
Mặc Dung Uyên đã quay lại căn phòng bên cạnh tắm rửa, lộ ra cơ bụng rắn chắc hoàn mỹ, nhưng trên lưng lại có một số vết thương…
“Ý chí của cô nhóc rất mạnh….”
Lẩm bẩm nói một mình, Mặc Dung Uyên khẽ cười, sau đó lau sạch người, rời khỏi nhà tắm.
Lúc trở dưới lầu, chú Lưu đã chuẩn bị xong bữa sáng, Mặc Dung Uyên ngồi xuống: “Chú Lưu, hôm nay chú lại đi ra ngoài sao? Không phải cháu đã nói bữa sáng để cháu đi mua sao?”