⬅ Trước Tiếp ➡
“Cái độ thiện cảm này có lợi gì?”
“Độ thiện cảm là dùng để thăng cấp hệ thống…… Cũng chính là Tiểu Bao Tử tôi! Cấp bậc hệ thống càng cao càng có thể làm được nhiều chuyện nha! Bây giờ Tiểu Bao Tử đã bậc một …… Chủ nhân, có thể cải thiện thể chất cô một chút!!”
Tiểu Bao Tử nói, đột nhiên nói: “Chủ nhân, bây giờ thân thể cô không được, chạy được vài bước đã thở hổn hển…… Cần thiết lập tức cải thiện!”
Hàn Mộ Vi còn không kịp nói cái gì, đột nhiên cảm giác được một trận đau nhức trên thân thể! Giây tiếp theo, cô té xỉu trên mặt đất, bất tỉnh nhân sự……
Khi tỉnh lại là ở giữa bệnh viện.
Trong phòng bệnh đơn, chỉ có một mình cô.
Hàn Mộ Vi sâu kín mở to mắt, ánh mắt trống rỗng mà nhìn trần nhà trắng như tuyết ……
“Chủ, chủ nhân…… Cô đã tỉnh lại?”
Trong đầu, giọng nói vô cùng chột dạ của hệ thống vang lên.
Hàn Mộ Vi không nói gì, trầm mặc nằm ở đàng kia, qua một lúc lâu, mới nói: “Muốn tháo dỡ hệ thống như thế nào?”
Tiểu Bao Tử kinh hoảng, giọng điệu tức khắc trở nên đáng thương, “Chủ nhân chủ nhân, không cần như vậy, không cần tháo dỡ tôi…… Tiểu Bao Tử sai rồi! Về sau nhất định để chủ nhân chuẩn bị tâm lý thật tốt trước rồi mới làm…… Chủ nhân không cần vứt bỏ Tiểu Bao Tử được không, ô ô ô……”
Hàn Mộ Vi kéo kéo khóe miệng, nhắm mắt lại, “Đừng ồn!”
Tiểu Bao Tử lại nức nở vài tiếng, tựa hồ biết cô nghiêm túc, đành phải trầm mặc xuống.
Hàn Mộ Vi nằm trong chốc lát, ngồi dậy từ trên giường, nghĩ nghĩ, lại xuống giường, đi ra ngoài phòng bệnh.
Vừa cử động, cô lập tức cảm giác được thay đổi, thân thể của cô chưa bao giờ có thời điểm nhẹ nhàng như thế, bước chân cũng ổn rất nhiều, ngay cả đầu…… Cũng thanh tỉnh hơn so với ngày thường ……
Chẳng lẽ, đây là “Cải thiện thể chất” theo như lời hệ thống sao?
Trong lòng Hàn Mộ Vi nghĩ, cô vươn tay ra, nhìn năm ngón tay gầy của chính mình ……
Cô thật sự có thể thay đổi sao?
Nhận thấy được cô suy nghĩ cái gì, Tiểu Bao Tử hưng phấn lên, “Đương nhiên có thể nha! Chủ nhân, chỉ cần ba tháng bảo đảm chủ nhân có thể hoàn toàn thay da đổi thịt, biến thành một người khác! Hơn nữa, chuyện ba tháng sau …… Cũng tuyệt đối sẽ không phát sinh! Chỉ cần chủ nhân kiểm soát tốt giá trị thiện cảm ……”
“Kiểm soát như thế nào?” Cô hỏi nó trong đầu.
“Tựa như phía trước như vậy, làm chuyện tốt, chẳng sợ nhặt rác rưởi, chỉ cần có người cảm kích chủ nhân, chủ nhân có thể có được giá trị thiện cảm của người khác …… Chỉ là, chủ nhân, lúc này cô cứu ông lão kia giống như được rất nhiều giá trị thiện cảm nha! Người nhà ông lão kia Vừa mới tới, phòng bệnh của chủ nhân bây giờ chính là do người nọ an bài, sau khi người nọ biết là chủ nhân cứu người nhà của anh, giá trị thiện cảm đối với chủ nhân lập tức thăng mười điểm!”
---------------o0o-----------
Anh cũng đã cứu tôi, huề nhau
Giọng điệu của Tiểu Bao Tử tràn ngập hưng phấn, “Lúc trước nhặt nhiều rác rưởi như vậy, cũng chỉ tăng lên một điểm giá trị thiện cảm, mà lần này, vậy mà một lần cho mười điểm…… Nếu là mỗi người đều nói như vậy, Tiểu Bao Tử rất nhanh sẽ lên tới cấp hai!!”
Hàn Mộ Vi trầm mặc, thật lâu sau, mới rũ lông mi xuống, “Tiểu Bao Tử, mỗi lần thăng cấp đều đau như vậy sao?”
“……”
Tiểu Bao Tử trầm mặc một trận, qua một lúc lâu mới ấp a ấp úng nói: “Cũng không phải mỗi lần…… Đều đau như vậy …… Chủ yếu là bây giờ trong thân thể chủ nhân có quá nhiều tạp chất, có quá nhiều yêu cầu cải thiện…… Về sau…… Khả năng, có lẽ sẽ không đau như vậy nữa!”
“Phải không?” Hàn Mộ Vi nhìn tay chính mình, nhắm mắt lại, trước mắt phảng phất lại hiện lên chuyện phát sinh ban đêm kia, còn có khi chiếc xe kia đụng vào chính mình, cái loại thống khổ xương cốt chui vào nội tạng này ……
“Bị đâm chết như vậy, thật sự rất thảm đi?” Hàn Mộ Vi lầm bầm lầu bầu.
Đau đến chết như vậy, mặt ngoài cô nói như mây bay gió thoảng nhưng kỳ thật cũng không muốn lại trải qua một lần nữa?
Tiểu Bao Tử đồng ý mà gật gật đầu ở trong óc, “Đương nhiên rồi! Đã chết như vậy, nhiều uất ức nha! Chủ nhân, Tiểu Bao Tử cùng cô, từ hôm nay trở đi chúng ta sẽ thay đổi đi! Không, kỳ thật từ ngày hôm qua chúng ta đã bắt đầu thay đổi!!”
“Cố lên chủ nhân! Cô nhất định có thể!!”
Trong đầu, Tiểu Bao Tử kích động vì cô phồng lên kính, không biết vì sao, mười mấy năm cô đơn và chết lặng này của Hàn Mộ Vi trong nháy mắt đều chậm rãi bị giọng nói non nớt này hủy diệt, trái tim chậm rãi ấm lên……
“Uhm.”
Nhàn nhạt mở miệng, Hàn Mộ Vi gật gật đầu.
Tuy rằng có thể đoán trước được chính mình một khi làm quyết định này, sinh hoạt lâu dài nhất định sẽ phát sinh thay đổi chính mình nhất sợ hãi, nhưng tại giây phút này, cảm thụ được thân thể chính mình vô cùng uyển chuyển nhẹ nhàng, Hàn Mộ Vi đột nhiên cảm thấy, thử một chút……
Cũng chưa chắc không thể.
Như vậy nghĩ, khóe miệng Hàn Mộ Vi lộ ra một tia buồn rầu rồi lại mang theo vài phần chờ mong tươi cười ra……
Thời điểm Mặc Dung Uyên đi vào phòng bệnh, nhìn thấy một nụ cười như vậy. Ánh mắt hơi lóe, Mặc Dung Uyên đi qua, nhìn cô gái trước mặt, nghiêm túc nói: “Cảm ơn cô cứu chú Lưu! Tôi kêu Mặc Dung Uyên.”
Anh vươn tay tới, trên mặt mang theo vài phần cảm kích cười với cô.
Hàn Mộ Vi giật mình một chút, nhìn người trước mắt này……
Anh…… Không phải buổi sáng cô nhìn thấy, ở cách vách nhà cô, hóa ra là người đàn ông ở trong nhà bà Lưu tập Thái Cực quyền sao……
Nhìn anh vươn tay tới, Hàn Mộ Vi chần chờ một lúc lâu, vẫn chậm rãi vươn tay……
Cầm tay đối phương.
⬅ Trước Tiếp ➡