“Hàn Mộ Vi, cậu tiến bộ rất nhanh!” Anh ta nói ra những lời khách quan, ngay từ đầu cô căn bản không đánh nổi, ngay cả phát cầu cũng thất bại…
Nhưng anh ta phát hiện, năng lực học tập của cô rất mạnh, cô chỉ quan sát động tác của anh ta liền có thể học được 6-7 phần, tuy không đúng tiêu chuẩn nhưng biết phát cầu và đánh lại cầu.
Hơn nữa, có lẽ vì chứng tự bế, cho nên cô có thể tập trung cao độ, anh ta thậm chí có thể cảm giác được, ngay từ đầu cô không tiếp được cầu, không phải vì cô không biết làm như nào, mà chính là thể lực và tốc độ của cô không theo kịp phán đoán của cô, nếu như anh ta đoán không sai, Hàn Mộ Vi phán đoán vô cùng chính xác, cô có thể đoán chuẩn xác cầu sẽ xuất hiện ở đâu, nhưng động tác của cô theo không kịp, thường bỏ lỡ cơ hội.
Độ thiện cảm tăng lên
Hơn nữa, trong khoảng thời gian nghỉ ngơi ngắn ngủi, cô giống như đã tìm được cảm giác, chậm rãi có thể tiếp được mấy quả cầu…Tuy thoạt nhìn vẫn còn chật vật, nhưng chỉ có Chu Quân Hào đánh cầu lông với cô mới biết, cô gái này tiến bộ kinh người.
“Hơn năm giờ rồi, nhanh về nhà đi!”
Chu Quân Hào vươn tay ra, nghiêm túc nhìn cô.
Hàn Mộ Vi hơi sửng sốt một chút, cô do dự.
Cô không thích tiếp xúc với người khác, cũng chưa từng người khác tiếp xúc thân thể, dù sao ngay cả cha mẹ cũng không có hành động gì thân mật với cô, duy nhất chỉ có đánh cô…
Cho nên sau này, cô ngày càng sợ hãi và chán ghét khi tiếp xúc thân thể với người khác.
Nghĩ đến đây, Hàn Mộ Vi hơi sửng sốt, bởi vì cô bỗng nhiên nhớ đến ngày mưa kia, bên trong buồng điện thoại, nụ hôn kia…
Làm sao…
Khi người đàn ông nhà hàng xóm có hành động thân mật như thế với cô, cô…Không có bài xích?
Hàn Mộ Vi hơi ngẩn người, ánh mắt vô thần nhìn về phía trước, trong mắt căn bản không có Chu Quân Hào…
Chu Quân Hào nhấp môi, thu hồi tay của mình, trong lòng lại cảm thấy mất mát, anh ta che giấu tâm tình của mình, nói: “Nếu như cậu không đi, cặp sách của cậu bị khóa lại trong phòng đó!”
Lúc này Hàn Mộ Vi mới hồi phục lại tinh thần, đi về phía phòng học.
Lúc này đã hoàng hôn rồi, mặt trời đã ngả về tây, Hàn Mộ Vi an tĩnh đi trên lối đi bộ, lúc này là giờ ăn tối, cô có thể nghe thấy tiếng người ta vui vẻ, quây quần ăn tối, trên cây chỉ có thể nghe được tiếng ve sầu…
“Chủ nhân, chủ nhân, vừa rồi Chu Quân Hào lại tăng thêm 2 điểm thiện cảm với cô…Hiên tại còn có hơn 100 điểm nữa là hệ thống có thể lên cấp ba, quá tốt rồi! Lên cấp 3 thì đổi lấy kỹ năng gì? Trí lực…Chủ nhân vốn dĩ thông minh, thể lực…Hiện tại chủ nhân cũng không kém, còn gì đây….” Tiểu Bao Tử liền bắt đầu lầm bầm.
Hàn Mộ Vi đã thành thói quen, không mảy may bị quấy nhiễu suy nghĩ của nình.
Trong khoảng thời gian này, cô thông qua việc nghiêm túc nghe giảng, làm bài tập đúng hạn, đã chậm rãi dung nhập vào đoàn thể, cô đã thu nhận được không ít giá trị thiện cảm, đã sớm tăng lên cấp hai.
Lúc lên đến cấp hai, Tiểu Bao Tử đề nghĩ cô đổi lấy kỹ năng “nâng cao tinh thần”.
Được Tiểu Bao Tử gọi là kỹ năng “nâng cao tinh thần, thật ra rất đơn giản, chính là để cho đầu óc của cô lúc nào cũng tỉnh táo, bình tĩnh. Bởi vì trong quá khứ chỉ có một mình cô, cô nhốt mình trong phòng, cũng chỉ có thể dùng thức ăn để trao đổi tình cảm với chó, mèo hoang, suy nghĩ của cô đã sớm ngừng phát triển, theo cách nói của Tiểu Bao Tử, cô có IQ không thấp nhưng lại không biết dùng như thế nào.
Sau khi có được kỹ năng này, Hàn Mộ Vi phát hiện, suy nghĩ của cô quả nhiên tỉnh táo hơn nhiều, căn bản không ngơ ngác như trong quá khứ không biết mình đang làm gì, loại kỹ năng này trên phương diện học tập, cũng giúp cô có thể suy nghĩ một cách rõ ràng một vấn đề, biết mình nên làm như thế bào, cho dù gặp một vấn đề không hiểu, cô cũng có thể tìm được một ví dụ tương tự, sau đó học theo đó giải quyết vấn đề.
Nói một cách đơn giản, trí nhớ của cô cũng tốt hơn rất nhiều.
Không biết có phải là do vốn dĩ cô không ngu ngốc hay không, hay là vì kỹ năng này, sau khi lên đến cấp hai, Hàn Mộ Vi phát hiện ra mình học tập đơn giản hơn nhiều, vốn dĩ những từ tiếng Anh khiến cô rối rắm, cô cũng có thể học rất nhanh.
Lừa gạt tiền
“Còn thiếu hơn 100 điểm nữa…Hơn 100 điểm rất dễ lấy, nửa tháng trước chủ nhân còn thiếu hơn 1000 điểm, hiện tại chỉ thiếu hơn 100 điểm…Chủ nhân, tôi cảm thấy trong thời gian này, điểm thiện cảm có thể lấy được ở trong trường, trên cơ bản chủ nhân đều nhận được, muốn tiếp tục có lẽ là khó khăn, không bằng chúng ta đi trên đường lớn, có lẽ ở đó có nhiều người cần giúp đỡ.”
Lúc này có lẽ Hàn Tử Tư còn chưa có trở về, cho dù có về cũng sẽ không để ý tới cô đã về hay chưa…
Hàn Mộ Vi khẽ gật đầu, quay người lại, đi về phía trạm xe bus, dự định nhường ghế.
Ai biết được, cô vừa đến trạm xe bus liền bị một người phụ nữ ăn mặc rách rưới kéo lại, dáng vẻ đáng thương nói: “Cô bé, ví tiền của tôi vừa bị mất, tôi có thể mượn mấy đồng tiền để ngồi xe về nhà sao?”
“…”
Ở trạm xe bus có không ít người đang chờ xe, sau khi nghe xong những lời này, có mấy người nhíu mày, hiển nhiên đối với hình ảnh này, họ đã nhìn quen, có lão phu nhân không vui nói: “Hiện tại người lớn, ngay cả tiền của một cô bé cũng lừa…”
Người phụ nữ kia không để ý đến bọn họ, chỉ nhìn Hàn Mộ Vi.
Tiểu Bao Tử nói: “Chủ nhân, dù sao cũng chỉ là mấy đồng, cho bà ta đi, bà ta hình như rất đáng thương, không giống tên lừa đảo…”
Vẻ mặt Hàn Mộ Vi không thay đổi, lấy một tờ 5 đồng trong ví ra đưa cho bà ta.
Bà ta cảm kích nhận lấy, lại có chút muốn nói lại thôi: “Cô bé, có thể cho thêm một chút…Chút tiền này, không đủ về nhà…”
Bà ta nhìn trong ví tiền, hiển nhiên là nhìn thấy vài tờ tiền màu hồng trong đó,
Hàn Mộ Vi sững sờ, không có động tác.
Sắc mặt người phụ nữ kia lập tức không tốt: “Không phải cô có nhiều tiền như vậy sao…Một cô gái mười mấy tuổi có nhiều tiền như thế làm gì? Hiện tại trẻ nhỏ thật đúng hẹp hòi…”
Người phụ nữ kia cũng không quay đầu, rời khỏi trạm xe bus.
Hàn Mộ Vi có chút không kịp phản ứng, lẩm bẩm: “Vừa rồi không phải bà ta nói chỉ cần mấy đồng thôi sao…”
Tiểu Bao Tử cũng có chút oán giận: “Hơn nữa, bà ta nhận tiền xong cũng không có điểm thiện cảm! Chủ nhân, người không biết cảm ơn, căn bản không cần giúp! Chúng ta bị lừa!”
Rõ ràng là bị lừa.