⬅ Trước Tiếp ➡
Tôi đến tìm Hàn Mộ Vi
Anh ta là hàng xóm nhà cô, trong nhà nhất định là không thiếu tiền, làm sao lại giống như học sinh nghèo như cô, chen chúc trên xe bus?
Ánh mắt Mặc Dung Uyên lóe lên, nhỏ giọng nói: “Không cần.”
Sau đó anh còn nói thêm: “Bình thường cô cũng ngồi xe bus à?”
Bọn họ…Rất quen sao?
Trong mắt Hàn Mộ Vi lóe lên điều này, Mặc Dung Uyên vừa bực mình lại buồn cười, lúc anh cho rằng cô sẽ không trả lời, Hàn Mộ Vi lắc đầu: “Không phải.”
Không phải?
Mặc Dung Uyên hơi ngạc nhiên, chẳng qua nghĩ lại cũng có thể hiểu, tuy anh chỉ gặp qua cô mấy lần, nhưng anh nhìn ra được, cô không thích những lời đông người…
Giống như anh, anh cũng rất ít khi ngồi xe bus, hôm nay đúng lúc đi qua gần Nhất Trung, xe của anh đột nhiên hỏng, anh đứng ở ven đường gọi người đến kéo xe đi, lại đột nhiên nhìn thấy cô.
Chẳng biết vì sao, rõ ràng cô gái này không đáng chú ý, tuy thanh tú nhưng vì quá gầy nên cũng không dễ nhìn. Hơn nữa, lúc đi đường, cô lại luôn cúi đầu, chỉ ăn mặc một bộ đồng phục bình thường, rõ ràng không khiến cho người ta chú ý, nhưng anh lại có thể liếc mắt là nhận ra cô…
Sau đó theo bản năng, anh cũng lên xe bus.
Dù sao cũng chỉ có 5-6 phút đi xe, chờ ở đây, còn không bằng đỗ xe ở ven đường, còn mình về trước.
Sau đó chính là tình cảnh như hiện tại.
Thật ra, trong khoảnh khắc đó, chính anh cũng không hiểu vì sao mình lại lên xe…
Chỉ qua hai điểm dừng đã đến tiểu khu họ ở.
Một đường an tĩnh, nhưng Hàn Mộ Vi không thể coi anh như Cố Thiếu Ngang, hoàn toàn xem nhẹ sự tồn tại của anh.
Người đàn ông này có cảm giác tồn tại rất lớn, chỉ cần nơi nào có anh, cho dù có bao nhiêu người, cô phát hiện ra mình chỉ liếc mắt một lần là nhận ra anh.
Giống như lần trước chạy bộ, rõ ràng giống như có không ít người chạy bộ, cũng có không ít người chạy trước mặt cô, cô có thể theo thường ngày, giống như không thấy được họ.
Nhưng…Cô lại chỉ chú ý đến sự tồn tại của anh.
Mặc Dung Uyên…Rốt cuộc anh là người như thế nào? Hàn Mộ Vi không nhịn được suy nghĩ, nhưng nghĩ như thế, trong nháy mắt cô bị dọa sợ, vô thức dừng bước nhìn thoáng qua phía sau…
Làm sao cô lại đột nhiên cảm thấy hứng thú với một người?
Đúng vậy, con người, câu nói này không có chút sơ hở, trong 17 năm qua, cô chán ghét tất cả mọi người, cô không có hứng thú tìm hiểu bất kỳ ai, cũng không sinh ra lòng hiếu kỳ với họ! Thậm chí lúc trước bà Lưu đã giúp cô, cô cũng không có nói chuyện với bà nửa câu, cũng hoàn toàn không hiểu tình cảnh nhà bà, ngay cả nguyên nhân bà Lưu qua đời, cô cũng ngoài ý muốn nghe được Lưu Băng Tinh nhắc đến với bạn bè…
Cô cảm thấy hứng thú với mấy con chó lang thang hơn, bởi vì chúng nó dường như ngửi được mùi của cô, chỉ cần cô vừa xuất hiện, chúng nó liền đi tới.
Ánh mắt cô mang theo nghi hoặc khiến cho Mặc Dung Uyên dừng bước, không nói gì.
Hàn Mộ Vi nghiêm túc nhìn anh mười mấy giây, sau đó lại nghiêng đầu đi chỗ khác, tiếp tục cúi đầu đi về phía trước, rất nhanh liền đến Hàn gia.
Xe của Cố Thiếu Ngang đang đỗ ngoài cửa, Hàn Tử Tư còn chưa về, Lưu Băng Tinh đang đứng ở cửa nói chuyện với anh ta: “Cậu thật sự không vào ngồi một chút sao? Tử Tư sắp về rồi.”
Cố Thiếu Ngang lễ phép từ chối: “Không cần, tôi tới tìm Mộ Vi.”
Không khỏi phẫn nộ
Vừa mới nói xong câu đó, anh ta liền thấy được Hàn Mộ Vi: “Mộ Vi, cô về rồi!”
Cố Thiếu Ngang nở nụ cười thân thiết với cô.
Hàn Mộ Vi hơi dừng bước, đứng cách anh ta một mét, nhếch môi không nói gì.
Lưu Băng Tinh cũng nhìn thấy cô, nụ cười trên mặt bà ta cứng ngắc, sau đó giữ chặt tay Hàn Mộ Vi: “Đứa nhỏ này, sao con không đợi xe nhà, lại tự mình về? Tiểu Vũ không thấy con, lúc này mới về trước….”
Dĩ nhiên bà ta sẽ không để cho Cố Thiếu Ngang biết, xe trong nhà chỉ chở Hàn Mộ Vũ, căn bản sẽ không chở Hàn Mộ Vi.
Chuyện này thật ra Hàn Tử Tư cũng biết, chỉ là ông ta không nói gì, Lưu Băng Tinh càng thêm không thèm để ý.
Lại không nghĩ tới, hôm nay Cố Thiếu Ngang dự định đến trường đón Hàn Mộ Vi, tìm không thấy cô liền đến Hàn gia, lại chỉ thấy được Hàn Mộ Vũ về từ sớm, còn Hàn Mộ Vi lại đi bộ về.
Nụ cười trên mặt Lưu Băng Tinh có chút cương cứng, nếu như để cho Hàn Tử Tư biết, chỉ sợ sau này xe trong nhà không chỉ để cho Tiểu Vũ dùng…
Vừa nghĩ đến chuyện con tiện nhân Hàn Mộ Vi ngồi chung xe với con gái mình, Lưu Băng Tinh đã cảm thấy khó chịu.
Hàn Mộ Vi không nói gì, Cố Thiếu Ngang nhìn thoáng qua cô, cười nói: “Mộ Vi, không phải lúc trước cô nói thích quả thăng long sao? Trước đó tôi đã nói sẽ dẫn cô qua vườn cây ăn quả của nhà tôi ở Giang Thành…Hôm nay tôi rảnh, bây giờ chúng ta đi thôi!”
Hàn Mộ Vi khẽ mím môi, giống như một người đầu gỗ đứng đó.
Lưu Băng Tinh đi lên một bước: “Dĩ nhiên là được,Vi Vi, đưa balo cho dì, con theo Thiếu Ngang ra ngoài chơi đi.”
Nói xong, bà ta vươn tay ra muốn lấy balo của Hàn Mộ Vi, Hàn Mộ Vi lại giữ chặt balo của mình, vẻ mặt quật cường.
Lưu Băng Tinh có chút không nhịn được, miễn cưỡng nói: “Đứa nhỏ này…Đều đã tan học rồi còn đeo balo làm gì, không lấy ra, chẳng lẽ bên trong có thứ gì không thể cho người ta biết?”
Cố Thiếu Ngang nhíu mày, quả nhiên là mẹ kế…Nào có mẹ ruột nào hỏi con mình như thế?
⬅ Trước Tiếp ➡