Tiếp ➡
Một cái tát! "Bốp" một tiếng, tại đại sảnh yến hội vang lên một tiếng chói tai. Hàn Mộ Vi chỉ cảm thấy trên mặt một cơn đau đớn, máu từ trên mặt nhỏ giọt xuống, hai chân đều tê rần, vô lực mà ngã trên mặt đất, không đứng dậy nổi. Gắt gao cắn răng, Hàn Mộ Vi cau mày, không lộ ra một chút phản ứng. Mặc dù trong miệng đã nếm được mùi máu tanh. Cô nhìn xung quanh, mọi người quần áo lộng lẫy, tụm năm tụm ba chỉ chỉ trỏ trỏ cô, không ai đồng tình với cô, cũng không có một ai muốn đi đến đỡ cô dậy. “Đây chính là em rể tương lai của cô đấy! Cô thế mà lại cùng nó ở trong yến hội của Hàn gia làm ra chuyện như thế này!!” Ánh mắt lạnh như băng của Hàn Tử Tư bắn về phía cô con gái đang nằm trên mặt đất,nghiến răng nghiến lợi nói: “Còn nằm liệt ở đây làm gì? Chê Hàn gia chúng tôi hôm nay còn chưa đủ mất mặt sao?!”
Hàn Mộ Vi mặt không cảm xúc đứng dậy, hai mắt khô khốc, không có một giọt nước mắt.
“Cha ơi…… Là con không tốt, đừng trách chị…… Chị từ nhỏ đã lớn lên cùng con và anh An Thừa, có lẽ cũng có tình cảm đối với anh An Thừa……” Hàn Mộ Vũ ứa nước mắt, nhẹ giọng ở bên cạnh nói. Hàn Tử Tư thấy dáng vẻ ấy của cô ta, lửa giận lập tức lại dâng lên, “Bốp” một tiếng lại cho Hàn Mộ Vi thêm một cái tát!
Lúc này đây, Hàn Mộ Vi không ngã. Cô chống tay gượng đứng lên, ánh mắt lạnh lùng nhìn về phía Hàn Tử Tư, rồi từ trên người Hàn Mộ Vũ chuyển qua trên người Quý An Thừa đang ở phía sau cuối đầu không dám nhìn cô…
Quý An Thừa thật cẩn thận mà nhìn lén cô một cái, cắn chặt răng, lại rụt tầm mắt trở về.
Hàn Mộ Vi trong lòng nhịn không được mỉa mai mà nở nụ cười, quả nhiên……
Cô từ nhỏ đã lớn lên cùng Quý An Thừa, hiểu rõ tính cách của anh ta nhất Quý An Thừa căn bản sẽ không phản kháng, cũng sẽ không từ chối. Lúc mẹ Quý bảo anh ta và Hàn Mộ Vũ đính hôn, anh ta một câu kháng nghị cũng không có. Cho dù là một tuần trước anh ta mới tỏ tình với cô, muốn cô làm bạn gái của anh ta.
Hàn Mộ Vi dù sao cũng không sao cả, cứ coi như anh ta chưa từng tỏ tình với mình, lạnh lùng nhìn buổi lễ đính hôn của hai người bọn họ.
Nhưng tối nay Hàn Mộ Vũ này cùng cô…… Không, trong yến hội trưởng thành của Hàn Mộ Vũ, Quý An Thừa lại đột nhiên lên lầu đến phòng của cô, muốn cưỡng ép cô phát sinh quan hệ……
Mềm yếu như Quý An Thừa, chính mình nhất định không dám nổi lên ý muốn này, khẳng định là chịu tác động của người khác. Hàn Mộ Vi thậm chí có thể nghĩ đến, nhất định là Hàn Mộ Vũ nói lời nói ngu ngốc với anh ta rằng phát sinh quan hệ với cô, thì cô và anh ta có thể ở bên nhau, mà tên ngốc kia thế mà lại tin là thật.
Cô không có đề phòng, bữa tối của cô bị bỏ thuốc trong thức ăn, muốn phản kháng lại không có sức lực, làm cho Quý An Thừa cho rằng cô chỉ là thẹn thùng……
Hàn Mộ Vi hiện tại may mắn chính là Quý An Thừa từ nhỏ đã bị mẹ Quý quản rất nghiêm, làm thế nào cũng không biết, trước khi thật sự phát sinh quan hệ, Hàn Mộ Vũ đã dẫn người nhào vào phòng……
Sau đó chính là tình hình hiện tại thế này đây.
Hàn Mộ Vũ nước mắt rưng rưng, nhưng Hàn Mộ Vi lại thấy được sự đắc ý không che giấu được trong mắt của cô ta, trong lòng không nhịn được thở dài. Cô đã sớm biết, sau khi mẹ ruột của cô qua đời nửa tháng, Hàn Tử Tư liền đưa Hàn phu nhân hiện tại về nhà, còn dẫn Hàn Mộ Vũ chỉ sinh cách cô mấy ngày cùng về……
Lúc ấy Hàn Mộ Vũ rất cẩn thận mà nhìn cô, lấy búp bê Tây Dương lấy lòng cô, tỏ vẻ chính mình ngủ phòng cho khách là được, nhưng mà ngày hôm sau quần áo của Hàn Mộ Vũ đều bị cắt thành mảnh nhỏ, ôm búp bê Tây Dương ngồi khóc trước tủ quần áo.
Sau đó, Hàn Tử Tư liền giống như bây giờ, không chút do dự cho cô một cái tát, đem hai cái tủ quần áo đầy ấp đồ của cô đều cho Hàn Mộ Vũ……
-------
Cút ra ngoài cho tôi!
Từ lúc đó cô đã biết, cô gái thoạt nhìn khiến cho người ta thương tiếc này, muốn cướp hết tất cả của cô.
Hàn Mộ Vi không nói gì, cũng không nhìn vẻ mặt chột dạ Quý An Thừa, lau sạch máu ở khóe miệng, chậm chạp mà đi ra khỏi đại sảnh của yến hội.
“Hàn Mộ Vi, cô cút ra ngoài cho tôi!! Hàn gia của chúng tôi không có đứa con gái không biết xấu hổ, mất mặt như cô……”
Phía sau, Hàn Tử Tư vẫn còn đang quát mắng. Xấu hổ, mất mặt?
Hàn Mộ Vi nhìn khách khứa trong yến hội ghé vào nhau cười, lạnh lùng mà cong khóe miệng. E rằng xấu hổ mất mặt, không chỉ có mình cô! Không để ý đến ánh mắt của mọi người chỉ chỉ trỏ trỏ vào cô, mặt vẫn đau như kim châm, Hàn Mộ Vi lên lầu, chỉ thu dọn túi của mình rồi đi xuống lầu, vậy mà vừa đi đến cầu thang thì Lưu Băng Tinh và Hàn Mộ Vũ đã mang ánh mắt nồng đậm ý cười. " Muốn đi thật à?" Xung quanh không có ai, cho nên giọng nói của Hàn Mộ Vũ cũng khôi phục lại sự lạnh lùng châm biếm hằng ngày. Hàn Mộ Vi không để ý đến cô ta, cất bước muốn đi, nhưng hai người Hàn Mộ Vũ lại cản đường của cô, không cho cô rời đi. Hàn Mộ Vi lạnh lùng nhìn bọn họ, bọn họ không phải là người hy vọng cô đi nhất sao? Hiện tại lại muốn làm gì nữa đây? " Muốn đi được thôi." Lưu Băng Tinh nhíu mày, " Để đồ lại!" Bà ta hất cao cằm, " Ai mà biết mày có lấy đồ gì đi không!" Hàn Mộ Vi trong lòng có chút mỉa mai, trên mặt cũng không biểu cảm. Thực ra cô biết, bọn họ cũng y như Hàn Tử Tư, không yên tâm cô sẽ đem theo tài sản của mẹ ruột để lại đi mà thôi. Hiện tại chỉ là muốn xác nhận... " Đúng vậy! Lỡ như mày lấy trộm trang sức quý báu của mẹ và tao thì sao?" " Muốn đi được thôi, để tao kiểm tra..." Hàn Mộ Vũ vừa nói, liền muốn đi đến cướp túi của Hàn Mộ Vi. Nhưng Hàn Mộ Vi lại trực tiếp tránh đi, không để cho cô ta cướp được. Chân của Hàn Mộ Vũ không vững, thế là trực tiếp ngã từ trên cầu thang xuống! " Tiểu Vũ!!!" Lưu Băng Tinh hét lên, tiếng kêu thất thanh khiến cho khách khứa dưới lầu đều chạy đến xem. Khách khứa quần áo lộng lẫy thấy Hàn Mộ Vũ ngã nằm trên đất, lại nhìn về phía Hàn Mộ Vi đang đứng ở đầu cầu thang không chút bị thương, ánh mắt đều có chút phẫn nộ. Sắc mặt của Lưu Băng Tinh tái nhợt chạy xuống lầu, ôm Hàn Mộ Vũ lên, kiểm tra tình hình của cô ta, sau đó trừng mắt nhìn Hàn Mộ Vi: " Hàn Mộ Vi! Tiểu Vũ có lòng tốt ngăn cản con đi, sao con có thể đẩy nó xuống chứ! Con quá đáng thật đấy... Tiểu Vũ, Tiểu Vũ của mẹ..." Hàn Mộ Vũ được bà ta ôm yếu ớt cầm cánh tay của Lưu Băng Tinh, " Con.. không sao." Lại nhìn lên lầu, giọng nói yếu ớt: " Chị... chị ơi, đừng đi, cũng đã muộn như vậy rồi, bên ngoài còn đang mưa... chị đi như vậy có thể đi đâu chứ?" " Chị ơi, là em không tốt, em sớm nên nhìn ra người mà anh An Thừa thích là chị... Xin lỗi chị, em sẽ xóa bỏ hôn ước với anh An Thừa, trả anh ấy lại cho chị, có được không chị..." " Chị ơi, đừng đi..." Quý An Thừa không biết từ lúc nào đã chen lấn lên được, ánh mắt phức tạp từ trên mặt Hàn Mộ Vi chuyển đến trên mặt Hàn Mộ Vũ, Tiểu Vũ vẫn luôn tốt với anh ta và Vi Vi như vậy. Anh ta không thể nào hiểu được, sao Vi Vi lại làm như vậy với cô ấy? Vi Vi... không phải rất lương thiện rất đơn thuần sao? Lúc còn nhỏ bọn họ vẫn cùng nhau đi cho chó lang thang ăn, tính cách của anh ta khá lầm lì hướng nội, căn bản không có ai muốn chơi cùng anh ta, chỉ có Vi Vi sẽ không từ chối anh ta... Tuy nhiên sau đó có thêm Tiểu Vũ, nhưng Vi Vi đến trước, anh ta đã động lòng với cô trước, nếu không nói không chừng anh ta sẽ yêu Tiểu Vũ.
Bị đâm chết
Quý An Thừa mím môi, tiến lên một bước, muốn nắm lấy tay của Hàn Mộ Vi nhưng lại bị Hàn Mộ Vi lạnh lùng hất ra! " Đừng như vậy!" Anh ta có chút đau lòng nói: " Vi Vi, lúc này em đừng ngang bướng nữa... xin lỗi chú và dì đi, họ yêu thương em như vậy, nhất định sẽ tha thứ cho em..." " Vi Vi, chỉ cần chịu đựng qua hôm nay, chúng ta sẽ có thể ở bên nhau rồi..." Ánh mắt của Hàn Mộ Vi cơ hồ là mỉa mai, ở bên nhau? Từ lúc nào cô lại hy vọng ở bên cạnh anh ta chứ?! Quen biết nhau mấy năm, anh ta vậy mà lại làm chuyện như vậy với cô, anh ta chỉ hy vọng đạt được mục đích của bản thân, một chút cũng chưa từng suy nghĩ đến mong muốn của cô. Thậm chí anh ta căn bản không nhìn ra được sự tổn thương của những người này đối với cô, anh ta chỉ muốn cô nhanh xin lỗi thì anh ta có thể ở bên cạnh cô... Anh ta thật sự thích cô sao? Hoặc là chỉ vì cô là cô gái duy nhất không từ chối anh ta, anh ta có thể nắm trong lòng bàn tay? Hàn Mộ Vi cảm thấy trong đầu hơi đau, cuối cùng cô đã từng có cảm tình với vị thanh mai trúc mã này. Nếu không cô sẽ không kỳ vọng anh ta, hy vọng anh ta có thể đưa cô đi khỏi Hàn gia khiến cô chán ghét này... Hàn Mộ Vi không quay đầu lại rời khỏi phòng yến hội, bên ngoài đã đổ mưa lâm râm. Thời tiết đầu đông có chút lạnh, trên người cô mặc một bộ lễ phục đơn giản, nhịn không được rụt cổ lại, nhưng vẫn không dừng bước chân, trực tiếp đi vào trong màn mưa. “ Vi Vi…” Tiếng của Quý An Thừa từ phía sau vang lên, yếu ớt mà mang hối hận phức tạp. Hàn Mộ Vi không quay đầu lại nhìn, vẫn cứ bước tiếp về trước. “ Anh ra đây làm gì? Trong buổi tiệc thành niên của Tiểu Vũ cùng chị gái của cậu ấy làm ra chuyện như vậy trước mặt cậu ấy còn chưa đủ sao?! Thế nào, anh còn muốn đi theo Hàn Mộ Vi hả?!” Chị em tốt của Hàn Mộ Vũ – Vu Tuyết Mạn ở phía sau lớn tiếng quát, bước chân của Quý An Thừa liền dừng lại. Giây tiếp theo, phía sau vang lên tiếng bước chân dồn dập, Hàn Mộ Vũ bước nhanh vào trong mưa, nắm lấy cánh tay của Hàn Mộ Vi, “ Chị ơi, đừng đi… đã trễ như vậy rồi, chị đi ra ngoài thì ngủ ở đâu chứ…” “Chị ơi, là em không tốt, em nên sớm nhìn ra người mà anh An Thừa… xin lỗi chị, em từ hôn với anh An Thừa có được không chị, hai người mới là thanh mai trúc mã, trời sinh một đôi…” Giọng của Hàn Mộ Vi mang theo tiếng nức nở, nhưng chỉ có Hàn Mộ Vi ở trong mưa mới biết, móng tay dài của cô ta dùng sức bấm vào da thịt trên cánh tay của cô, đau đến mức cô nói không nên lời. Nghe thấy lời này, Quý An Thừa ở phía sau ánh mắt sáng lên, trên mặt cảm kích nhìn Hàn Mộ Vũ. Hàn Mộ Vũ cười lạnh một tiếng, để sát mặt vào bên tai cô, nói: “ Tên ngốc kia… vẫn cho rằng tôi thật sự vì thành toàn cho hai người mà xóa bỏ hôn ước với anh ta kìa! Chị à…. Chị nói xem, anh ta có phải rất ngu không?” Hàn Mộ Vi mím môi, từ đầu đến cuối vẫn không trả lời. Hàn Mộ Vũ nhếch mép một cái, ngoài cười nhưng trong lòng không cười, “ À, tôi quên mất, người câm như chị đây… sao biết nói chuyện chứ?” Hàn Mộ Vi đương nhiên không phải người câm, cô chỉ là không thích nói chuyện mà thôi. Nhưng Hàn Mộ Vũ lại truyền tin đồn này cả tiểu khu và cả trường… rất nhanh, tất cả mọi người đều tin chuyện này, cho rằng cô thật sự là người câm, bởi vì cô thật sự chưa bao giờ mở miệng nói chuyện. Hàn Mộ Vi xoay người muốn đi, Hàn Mộ Vũ nhíu mày, kéo cô lại, thấp giọng nói: “ Gấp như vậy làm gì….các khách khứa… vẫn chưa đến đông đủ mà!” Cánh tay bị nắm đến phát đau, Hàn Mộ Vi theo bản năng rút tay của mình ra, nhưng vừa mới bắt đầu Hàn Mộ Vũ nắm rất chặt lại đột nhiên giống như không còn sức lực, tay lập tức buông lỏng ra! Hàn Mộ Vi ngây người, Hàn Mộ Vũ đã bị đẩy ngã trên mặt đất ướt sũng! “ Trời ơi… đại tiểu thư của Hàn gia này… thật là độc ác mà!” “ Đúng đấy! Cướp chồng tương lai của em gái mình còn chưa đủ, lại còn đẩy cô ấy….” “ Cũng may nhị tiểu thư của Hàn gia này lương thiện, ngoài trời đang mưa, vẫn chạy vào trong màn mưa giữ cô ta lại… Nếu bạn trai của tôi bị cướp mất, thì tôi nhất định sẽ xé nát mặt của con đàn bà đê tiện này ra!” Trước cổng và bên cửa sổ xuất hiện rất nhiều người đứng xem. Trong lòng tức giận lại bi thương, Hàn Mộ Vi chật vật xoay người, không chút do dự chạy ào ra cổng! Bên ngoài trời mưa càng ngày càng lớn, chiếc túi Hàn Mộ Vi đeo trên vai có chút cũ kỹ, bên trong chỉ có hai bộ đồng phục và một ít tiền mặt, cô ngay cả tấm thẻ Hàn Tử Tư và Vệ Như Yên để lại cho cô cũng không mang theo, thì làm sao có thể giống như hai người Hàn Mộ Vũ và Lưu Băng Tinh nói trộm đồ quý báu của họ được? Cho dù cô có lấy đi, cũng không phải trộm. Phần lớn trang sức quý báu của cô bay giờ đều là mẹ ruột của cô Vệ Như Yên để lại cho cô, chỉ là cô căn bản không cần nên mới để bọn họ được lợi mà thôi. Trời càng tối, cả người cô đều ướt sũng, chỉ muốn tìm một nhà nghỉ trú lại để tắm nước nóng, nhưng tiểu khu mà Hàn Gia sống thực sự quá lớn, cơ thể của cô vẫn đang bị ảnh hưởng của thuốc, có chút rã rời bất lực, căn bản đi không nhanh. Khó kanh lắm mới sắp nhìn thấy cổng, mắt cô sáng lên, theo bản năng tăng tốc, nhưng đột nhiên cảm thấy trước mắt sáng lên, hai đường ánh sáng nhức mắt trực tiếp rọi lên mặt cô, mắt cô đau nhức, căn bản mở không lên nổi, giây tiếp theo liền cảm thấy một cơn đau truyền đến! Hàn Mộ Vi nhíu mày, xoay người muốn đi, một đường ánh sáng nhức mắt sáng lên, mắt của Hàn Mộ Vi bị đau đến mức không mở lên được. Chính vào lúc này, Hàn Mộ Vũ vốn đang ngồi sập dưới đất không đứng dậy nổi đột nhiên bật dậy, ôm chặt người cô, sốt ruột la lớn: “ Chị ơi, chị đừng kích động! Tìm cái chết cũng không giải quyết được vấn đề đâu…” “ Rầm” một tiếng, cơ thể yếu ớt của Hàn Mộ Vi bị hất bay lên! Hàn Mộ Vũ ngã ở bên cạnh đèn xe, giống như vị dọa nói không nên lời… “ Vi Vi!!” Quý An Thừa mở to mắt, chạy về phía Hàn Mộ Vi cả người đầy máu, nhưng lại bị mẹ Quý kéo lại: “ Quý An Thừa! Con muốn làm gì hả?” Hai hàng nước mắt của Quý An Thừa không ngừng rơi xuống, trong miệng lầm bầm nói, “ Vi Vi…Vi Vi…” Hàn Mộ Vũ nhào về phía Hàn Mộ Vi, dùng sức lắc người của cô, “ Chị ơi, chị ơi…. Em xin lỗi! Đều là lỗi của em… xin lỗi chị…” Chỉ có Hàn Mộ Vi đang hấp hối từ trong tầm mắt mờ ảo dần dần nhìn thấy được khẩu hình miệng của cô ta. “ Hàn Mộ Vi…đi chết đi!” Khóe miệng của cô ta lộ ra một nụ cười đắc ý… Dưới ánh đèn, một bóng hình từ trên xe bước xuống, thì ra là chồng chưa cưới mà ông ngoại đã sắp xếp cho cô đính hôn, Cố Thiếu Ngang. Cố Thiếu Ngang không biết sao lại đứng ở đó, ánh mắt vẫn mở to nhìn cả người Hàn Mộ Vi máu me nằm trên mặt đất, dọa đến ngã ngồi trên đất…. Mẹ của Hàn Mộ Vũ- Lưu Băng Tinh từ trên bậc thang chạy xuống, ôm chặt lấy Hàn Mộ Vũ, “ Không sao đâu, không sao….bảo bối, đây không phải lỗi của con…” Người vây xem càng ngày càng đông, Hàn Mộ Vũ lại cảm thấy cơ thể của mình càng ngày càng nhẹ, chầm chậm bay lên không trung….
Tuổi thơ bi thảm Cứ như vậy đi! Cuộc đời này, cứ như vậy kết thúc đi…… Dù sao thì từ lúc cô được sinh ra đã là một sai lầm rồi…… Mẹ kết hôn với Hàn Tử Tư cũng là một sai lầm, bà ấu tuy xuất thân từ Vệ gia nổi tiếng ở Bắc Kinh, gả cho Hàn Tử Tư đã xem như hạ giá, nhưng từ đầu đến cuối vẫn không chiếm được trái tim của Hàn Tử Tư. Lúc ấy trong nhà xảy ra chuyện chỉ còn cái vỏ rỗng Hàn Tử Tư dưới sức ép của gia đình, đã kết hôn với mẹ của cô. Nhưng sau hôn nhân bọn họ lại không vui. Hàn Tử Tư căn bản không yêu Vệ Như Yên, tâm tư của ông ta đều đặt lên sự nghiệp. Mượn thế lực của Vệ gia ở Giang Thành ăn sung mặc sướng, Hàn Tử Tư không đến 10 năm đã trở thành nhà giàu ở Giang Thành. Vệ Như Yên vốn cho rằng chồng của bà ấy là người cuồng công việc, vẫn luôn ở công ty giúp đỡ ông ta, nhưng không phát hiện ra Hàn Tử Tư vẫn luôn duy trì quan hệ với mối tình đầu của ông ta- Lưu Băng Tinh. Vệ Như Yên chịu không nổi ông ta lạnh lùng đối với bà ấy, đi suốt không về, thế là lúc ấy mới trút giận lên cô mới 1 tuổi. Từ lúc nhỏ, vết thương lớn nhỏ trên người Hàn Mộ Vi đều chưa bao giờ lành hẳn. Nếu không phải sau đó Vệ Như Yên tình cờ gặp Lưu Băng Tinh, thấy được Hàn Mộ Vũ tuổi gần bằng cô, bị kích thích cắt cổ tay tự sát, cô chỉ sợ còn phải tiếp tục chịu ngược đãi. Có thể nói, khoảng thời gian Vệ Như Yên chết, là một tháng Hàn Mộ Vi sống thoải mái nhất. Tuy rằng Vệ Như Yên căn bản không quan tâm đến cô, chỉ có người hầu trong nhà sẽ đúng giờ đem một ngày 3 bửa đến cửa phòng của cô, cho cô ăn như cho mèo ăn…… Nhưng đó chính là một tháng vui vẻ nhất của Hàn Mộ Vi. Nhưng rất nhanh, Lưu Băng Tinh mang theo Hàn Mộ Vũ vào cửa, cuộc sống của Hàn Mộ Vi lại một lần nữa rơi vào tra tấn và hẫm hại. Nhưng Hàn Mộ Vi một chút cũng không thèm để ý, bởi vì Hàn Mộ Vũ chỉ là dùng thủ đoạn nhỏ này hãm hại cô, Lưu Băng Tinh ngoài mặt vẫn giả vờ đối xử rất tốt với cô, ngoại trừ lúc bị hãm hại Hàn Tử Tư nổi nóng sẽ đánh cô mấy bạt tay, cô sống còn dễ chịu hơn lúc Vệ Như Yên còn sống rất nhiều. Ít ra số lần bị đánh đã ít hơn rất nhiều! Cô từ nhỏ bị ngược đãi mà lớn lên, tính cách lầm lì, cũng không thích nói chuyện, bởi vậy Vệ Như Yên liền vẫn luôn cho rằng cô là một đứa bé tự kỷ, thậm chí khi cô bị hiểu lầm là người câm, cũng không đưa cô đến bệnh viện kiểm tra, ngược lại cảm thấy mất mặt nói: “Về sau ít mang nó đi ra ngoài! Đúng là mất mặt!” Tiểu học lần đầu tiên kiểm tra, bài thi của cô bị Hàn Mộ Vũ tráo đổi, một quả trứng vịt rất đẹp nằm phía trên, Hàn Tử Tư tức giận đánh cô một bạt tai. Lưu Băng Tinh thêm dầu vào lửa lo lắng cô có phải bị vấn đề về đầu óc hay không. Lần này Hàn Tử Tư càng cảm thấy mất mặt, bản thân lại sinh ra một đứa ngốc.... Thế là thái độ đối với cô càng lạnh lùng hơn. Phòng của Hàn Mộ Vi từ phòng công chúa sát vách phòng ngủ chính biến thành phòng khách, quần áo cũng chỉ có mấy bộ kiểu dáng lỗi thời không vừa người, cộng thêm dinh dưỡng không đầy đủ, lớn lên vừa gầy vừa nhỏ con, Hàn Tử Tư mỗi lần thấy cô đều nhịn không được tức giận, sau đó dứt khoát nhắm mắt làm ngơ, không để ý đến cô nữa. Nếu không phải Vệ gia thỉnh thoảng vẫn phái người đến thăm Hàn Mộ Vi, ông ta căn bản sẽ không để cho đứa con gái khiến ông ta vô cùng cảm thấy mất mặt này sống trong Hàn gia, sớm đã vứt cô vào trường nội trú rồi. Cứ như vậy vẫn luôn bị người khác xem như người câm tự kỷ, Hàn Mộ Vi sống đến 18 tuổi. Lúc trước cho rằng cuộc đời này sẽ cứ thế trôi qua, nhưng không ngờ... Hàn Mộ Vi cười khẽ một tiếng, không ngờ, cô cho rằng khi trưởng thành rồi có thể rời khỏi Hàn gia thì đã chết.... Cũng tốt. Dù sao chết rồi cũng giống như đã rời khỏi, đối với cô mà nói, đều là một loại giải thoát! Đang chờ đợi Hắc Bạch vô thường hoặc là thiên sứ trong truyền thuyết đến, trong đầu Hàn Mộ Vi đột nhiên vang lên một giọng nói: “ Cô câm tâm chết đi như vậy sao? Những người này đều vu oan cô, không có ai nói giúp cô, cô bị đụng chết cũng không có ai báo cảnh sát… Ngay cả trúc mã của cô cũng chỉ biết trốn sau lưng mẹ của anh ta mà khóc. Cô không muốn thay đổi tất cả sao? Không muốn trả thù sao?” Giọng nói này mang theo một chút cổ động, “ Tôi có thể giúp cô! Khiến cho Hàn Mộ Vũ mất đi tất cả những thứ hiện tại cô ta đang có…” Hàn Mộ Vi mặt không cảm xúc ngồi trên nóc nhà, nhìn bầu trời, không lên tiếng. Giọng nói kia gần như sửng sốt, lại nói một lần nữa: “ Bất luận cô muốn trúc mã Quý An Thừa hay là chồng tương lai của cô Cố Thiếu Ngang…. Tôi đều có thể giúp cô thực hiện! Tôi có thể giúp cô phá hủy công ty của cha cô, cho cô phá hủy tất cả những thứ cô muốn… cô có muốn không?” Bất luận nó nói cái gì, Hàn Mộ Vi đều giống như là không nghe thấy, mặt vẫn ngây người không cảm xúc.
Hệ thống bánh bao Giọng nói kia vẫn đang tiếp tục, còn càng ngàng càng gấp gáp, sau khi Hàn Mộ Vi bị niệm suốt một tiến, cuối cùng không nhịn được nữa, đôi mắt thất thần nhìn bầu trời, hồi lâu, đôi môi khô khốc cuối cùng cũng mấp mấy: “ Hắc Bạch vô thường… sao vẫn chưa đến?” Giọng nói kia giống như bị nghẹn, nhìn dáng vẻ chết lặng của cô lập tức nổi giận lên: “ Có bổn hệ thống ở đây! Bổn hệ thống nói sẽ giúp cô báo thù, để cô đi lên đỉnh cuộc đời! Cua được cao phú soái…Cô còn muốn tìm Hắc Bạch vô thường làm cái gì chứ?!” “….” Hàn Mộ Vi vẫn giống như chưa nghe thấy, một chút phản ứng cũng không có. Giọng nói kia càng buồn bực hơn, hít sâu một hơi, sau đó mới nói: “Sao cô không giống loài người bình thường thế hả?! Bị bắt nạt đến chết như vậy, lại chẳng có chút phản ứng kháng cự, hơn nữa còn không hận bọn họ… lẽ nào cô không muốn sống cuộc sống khác sao?! Thật sự là y như cái bánh bao mà!!!” “Bánh bao?” Hàn Mộ Vi chớp chớp mắt, nhìn phòng bếp dưới lầu, lẩm bẩm: “Dì Lưunấu bánh bao hẳn là rất ngon…… Thật đáng tiếc, chưa ăn được một cái bánh bao nóng thì đã chết…… Phải làm một con ma no mới tốt chứ……” Cô cúi đầu, thở dài, “Đồ ăn trong yến hội đêm nay còn lại nhiều như vậy…… Dì Lưubọn họ cũng khẳng định sẽ không ăn bánh bao, thật là lãng phí…… Cho dù là đến sau phố cho người lang thang ăn cũng được mà……” “…………” Giọng nói kia lập tức nổi giận,giọng điệu ác liệt nói: “Bị người khác bắt nạt đến chết như vậy còn nhớ thương bánh bao của người ta!! Hàn Mộ Vi, cô có chút tiền đồ được không hả!!” “Hàn Mộ Vi” ba chữ làm cho cô gái đang ngồi ngây ngốc rốt cuộc có phản ứng, ngẩng đầu nhìn không trung, cô chớp chớp mắt, ánh mắt lại thất thần trống rỗng, “Ngươi quen tôi sao?” “Nói nhảm!” “Vậy ngươi…… Chính là Hắc Bạch Vô Thường sao?” “…… Hắc Bạch Vô Thườnglà quỷ!!” Giọng nói kia nổi giận, “Cô vẫn chưa có chết! Ở đâu ra Hắc Bạch Vô Thường?! Không đúng…… Cho dù cô đã chết, cũng không thấy được Hắc Bạch Vô Thường! Hừ……” Hàn Mộ Vi có chút khó hiểu, vươn tay tới, nhìn nhìn bàn tay trong suốt của mình, “Tôi…… Vẫn chưa chết?” “Thế nào, cô hi vọng mình chết rồi sao?!” “……” Hàn Mộ Vi lại trầm mặc. Giọng nói kia rối rắm nửa ngày, nghiến răng nghiến lợi nói: “Tôi nói rồi, cô vẫn chưa chết, có thể cho chút phản ứng không hả?! Cô thật đúng là y như mẹ kế của cô muốn trở thành kẻ ngốc luôn rồi?!” Lúc này Hàn Mộ Vi rốt cuộc có phản ứng, “Tôi chưa chết…… Vậy tất cả mọi thứ hiện tại…… Là thế nào?” Giọng nói tức giận kia vang lên lần thứ hai, “Đây chỉ là tương lai tôi cho cô xem…… Cô còn sống, những chuyện này cũng đều chưa xảy ra, tất cả đều còn kịp thay đổi……” Vừa nói như vậy đột nhiên liền thấy Hàn Mộ Vi thất vọng nói: “Tôi còn sống à…… Vậy chẳng phải là nói, tôi vẫn phải trải qua chuyện giống như vậy một lần nữa sao……” Cô không muốn nhớ lại quá khứ, chuyện khác không nói, bị xe đâm chết trong nháy mắt, thật sự rất đau…… Giọng nói kia phẫn nộ rồi, quát lớn bên tai cô: “ Cô là cái đồ bánh bao vô dụng! Lúc nảy bổn hệ thống đã cho cô cảm nhận được chuyện sẽ xảy ra sau 3 tháng nữa, kết quả cô lại chẳng có chút phản kháng nào? Bọn họ hại chết cô, cô đã nhìn thấy chưa! Thi thể của cô vẫn đang máu chảy đầm đìa mà nằm ở đó kìa……” “Ngươi là ai?” Hàn Mộ Vi đột nhiên cắt ngang lời của nó. Giọng nói kia lặp tức im bật, một lúc lâu sau mới nói: “Cô đến bây giờ mới nhớ đến muốn hỏi…… Tôi thật là xui xẻo, sao lại chọn một người không có chí tiến thủ như cô chứ!”
Bị ép nhận chủ Vừa nói vừa quan sát Hàn Mộ Vi, lại thấy cô gái nhỏ gầy gò đang ngổi trên nóc nhà, trên mặt vẫn mộc mạc, hoàn toàn không có phản ứng chờ mong. Hệ thống cắn răng, nhịn, “Tôi là đến từ hệ thống bánh bao tương lai của Tinh Tế vĩ đại, chủ nhân của tôi phát minh ra tôi, chính là để cứu vớt loại người bị bắt nạt đến chết cũng không biết phản kháng như cô, y như cái bánh bao!! Chủ nhân của tôi, chính là nhà khoa học X vĩ đại nhất Tinh Tế……” “Nói vào trọng điểm.” “……” Hệ thống rối rắm một chút, nói: “Tóm lại, tôi là trời cao phái tới cứu vớt cô! 3 tháng sau trước khi cô chết thê thảm như vậy…… Nhanh cảm ơn tôi đi! Tôi đã cho cô biết trước mọi chuyện xảy ra trong ba tháng đấy……” “Cảm ơn?” Hàn Mộ Vi nhíu mày, “Ngươi cho tôi trải qua một lần tra tấn trước, ba tháng sau còn phải trải qua một lần nữa thì tại sao tôi phải cảm ơn ngươi chứ?” “…………” Hệ thống quả nhiên tức đến hộc máu, nó cảm giác bản thân sắp điên mất thôi, hung tợn nói: “Tóm lại, cô đã là bổn hệ thống chọn trúng cô rồi…… Vậy nên cô nhất định phải tiếp nhận! Không tiếp nhận cũng phải tiếp nhận!!” Hàn Mộ Vi còn chưa kịp phản ứng, lại đột nhiên cảm giác được một cơn đau đớn dữ dội, giây tiếp theo, cô liền hoàn toàn mất đi ý thức…… Một lần nữa mở mắt ra, Hàn Mộ Vi phát hiện, cô đang nằm ở trong phòng khách trống rỗng của mình, ngón chân cái vẫn đang chảy huyết, trên mặt đất là một hạt châu nhỏ kỳ lạ của con chó lang thang mấy hôm trước cô cho nó ăn đã tha về. Lúc ấy cô thấy hạt châu đặc biệt giống bánh bao thịt cô thích, cô vì không phụ lòng của con chó lang thang kia, liền mang nó về nhà, không nghĩ tới…… “Ngươi chính là hệ thống bánh bao kia à?” Cô nhẹ nhàng lên tiếng. Hạt châu trong suốt kia bay lơ lửng trên không, Hàn Mộ Vi nghe được giọng nói trước khi cô hôn mê vẫn lải nhải bên tai: “Ước định thành công, tiểu thư Hàn Mộ Vi, hiện tại cô là chủ nhân của tôi.” “Bánh bao nhỏ nhất định sẽ trợ giúp chủ nhân, giúp chủ nhân trong 3 tháng này thoát khỏi hoán cốt, thành công chống lại kẻ thù, đánh bại bạch liên hoa! Cưới vợ…… Không, gả cho cao phú soái, từ đây bước lên cuộc sống đỉnh cao!!” “……” Hàn Mộ Vi khóe miệng nhếch lên một cái. Bánh bao nhỏ xoay quanh cô một vòng, nói: “Chủ nhân, dáng vẻ hiện tại của cô thế này không được! Tôi vừa mới kiểm tra sức khỏe của cô, thiếu dinh dưỡng nghiêm trọng! Hơn nữa tư duy cơ bản đã rơi vào trạng thái trì trệ, như vậy rất lãng phí đầu óc lanh lẹ của chủ nhân…… Dựa theo gen của chủ nhân cho thấy, bề ngoài cũng xinh đẹp, ừm, hiện tại chủ nhân mới mười bảy tuổi, tất cả đều còn kịp! Xin chủ nhân yên tâm, từ hôm nay trở đi, bổn hệ thống nhất định sẽ giám sát thật kỹ bửa ăn của chủ nhân, để cho chủ nhân mau lớn trắng trẻo mập mạp, trở thành một cái bánh bao thành công!!” “……” Hàn Mộ Vi lại hít một hơi, “Tôi có thể từ chối không?” “Không được!” Bánh bao nhỏ chính nghĩa nghiêm minh, “Hệ thống đã ước định rồi, trừ phi chủ nhân chết, bổn hệ thống là không có khả năng thoát ly…… Chủ nhân, việc này không nên chậm trễ, hiện tại chúng ta liền bắt đầu thay đổi đi!!” Bánh bao nhỏ nói đến kích động dâng trào, lại phát hiện đối tượng mà nó đang nói chuyện đứng lên, chậm chạp đi xuống lầu. “ Bánh bao của dì Lưu chắc đã làm xong rồi……” Bánh bao nhỏ phẫn nộ, “Chủ nhân, nếu không hoàn toàn nhiệm vụ, hệ thống sẽ ban trừng phạt đấy!” Hàn Mộ Vi mắt nhìn thẳng, làm như không nhìn thấy nó, thong thả ung dung mà đi về phía cửa. Giây tiếp theo, Hàn Mộ Vi liền cảm giác bản thân giống như xuất hiện ảo giác! Trên trần nhà rơi xuống vô số bánh bao!! Số bánh bao kia giống như trời mưa cùng trời mưa, rất nhanh bao phủ đến mắt cá chân của cô, Hàn Mộ Vi ngẩn ra tại chỗ, không đến ba mươi giây, cô đã bị vô số bánh bao chôn kín!!
Chỉ ăn bánh bao thì không được đâu! “Khụ khụ khụ……” Hàn Mộ Vi suýt chút nữa bị bánh bao đè chết, từ trong đống bánh bao khó khăn bò dậy, lòng còn sợ hãi mà nhìn bánh bao kia. “Hệ thống, ngươi rốt cuộc muốn làm gì?” Cô bất đắc dĩ hỏi. “Bổn hệ thống đang thay đổi thói quen không tốt của chủ nhân! Chủ nhân, cô từ nhỏ đến lớn đã mười mấy năm qua, cơ hồ mỗi ngày đều không rời khỏi bánh bao, căn bản không ăn thức ăn bình thường, như vậy đối với sự phát triển của cơ thể sẽ không tốt, đặc biệt chủ nhân còn đang trong tuổi dậy thì, đúng là lúc cần cân đối dinh dưỡng……” Giọng nói mang theo chút đắc ý, thao thao bất tuyệt nói: “Chủ nhân, cô nhìn xem, nhiều năm như vậy mỗi ngày cô đều ăn bánh bao, bánh bao cô ăn còn ít sao…… Đáng sợ a, trong bụng của cô chứa nhiều bánh bao như vậy……” Hàn Mộ Vi cúi đầu xuống, nhìn cái bụng nhỏ vô cùng phẳng lì của mình, lại nhìn bánh bao nhỏ dưới chân kia, đột nhiên cảm thấy có chút buồn nôn. Nhìn thấy phản ứng của cô, hệ thống bánh bao không ngừng cố gắng: “Chủ nhân, dì Lưu không chỉ đã làm xong bánh bao đâu, còn làm xong bửa tối rồi đấy! Tôi vừa mới nhìn một chút, có cá kho, sườn heo chua ngọt, khổ qua xào trứng, củ cải canh…… Bửa tối nhà cô phong phú thật đấy, chủ nhân, đó đều là những món đúng lúc hiện tại thân thể của cô cần, xin chủ nhân xuống lầu ăn cơm đi!” “……” Hàn Mộ Vi đứng tại chỗ, do dự thật lâu. Nhiều năm như vậy, cô sở dĩ vẫn luôn ăn bánh bao, cũng không phải bởi vì cô thích. Mà là bởi vì bánh bao tiện lợi, bất luận là đi học hay là ở nhà, chỉ cần cầm lấy là có thể trực tiếp ăn. Nếu muốn tới bàn ăn cơm, phải đối mặt với mẹ con của Lưu Băng Tinh cùng Hàn Mộ Vũ kia, khẳng định sẽ có thêm rất nhiều phiền toái…… Vì tránh đi phiền toái, giảm bớt cảm giác tồn tại của bản thân, cô mới luôn ăn bánh bao…… Cô nhớ rõ, nếu là ba tháng trước, mấy ngày hôm trước hẳn là vào đúng kỳ thi trung khảo của cô, cô lại nộp giấy trắng…… Hàn Tử Tư nhìn thấy điểm của cô, nhất định sẽ nổi giận nữa thôi. Cô tuy rằng không thông minh, nhưng cực kỳ nhạy bén. Hàn Tử Tư căn bản không thèm quan tâm cô thi có tốt không, ông ta chỉ là cảm thấy thành tích thi của cô khiến cho ông ta mất mặt…… Thấy cô do dự, hệ thống bánh bao liền bỏ thêm một liều thuốc mạnh! “Bánh bao bánh bao bánh bao, bánh bao bánh bao bánh bao, bánh bao bánh bao bánh bao……” Âm thanh đáng sợ ma quái xuyên qua não vang lên trong đầu, giọng hát kia quả nhiên thức tỉnh giác ngộ! Hàn Mộ Vi nghe xong hơn mười phút, sắc mặt đều trắng bệch lên…… Rất muốn nôn! Hàn Mộ Vi nghĩ, cả đời này của cô cũng không muốn ăn bánh bao nữa…… Như là nghe thấy âm thanh trong đầu cô, hệ thống đắc ý mà ngừng lại! Hàn Mộ Vi run run mà nâng tay lên, không có sức lực mà lau cái trán đổ mồ hôi lạnh. Thấy cô vẫn chưa có động tác, hệ thống lại phát lên thứ âm nhạc đáng sợ lần thứ hai: “Bánh bao bánh bao bánh bao, bánh bao bánh bao……” “Dừng lại……” Hàn Mộ Vi không còn sức lực nói: “Ngươi thắng rồi, tôi đi xuống…… Ăn cơm.” Hệ thống bánh bao đắc ý mà dừng âm nhạc. Hàn Mộ Vi hít sâu một hơi, mở cửa phòng, từng bước một chậm chạp xuống lầu, ngồi xuống bên cạnh bàn ăn. Trên bàn đã dọn xong đồ ăn hệ thống vừa mới nói qua, mùi hương bay bốn phía, rất là mê người. Hàn Tử Tư cùng Lưu Băng tinh, Hàn Mộ Vũ sớm đã ngồi ở bên cạnh bàn ăn bắt đầu ăn cơm, thấy cô đi xuống lầu, Hàn Tử Tư nhướng mày, không nói gì, chỉ làm như không nhìn thấy cô. Ông ta từ trước đến nay đều làm lơ sự tồn tại của cô, nếu không phải trong khoảng thời gian này ông ngoại của Hàn Mộ Vi hỏi đến tình hình hiện tại của cô, nói muốn sắp xếp một cuộc hôn nhân cho cô, ông ta thậm chí đã sớm quên mất chính mình còn có một đứa con gái này. Lưu Băng Tinh thấy cô xuống lầu, kinh ngạc cười một cái, ngay sau đó buông chén đũa, nhiệt tình mà đi tới, “Vi Vi, xuống rồi à, đúng lúc có thể ăn cơm, nào, dì múc cơm giúp con ……”
Không thể kén ăn! Lưu Băng Tinh là mối tình đầu của Hàn Tử Tư, ở trong cảm nhận của Hàn Tử Tư hình tượng của bà ta vẫn luôn rất tốt đẹp, sau khi kết hôn, bà ta cũng vẫn luôn sắm vai mẹ hiền vợ đảm, ít nhất ở trước mặt Hàn Tử Tư, bà ta tuyệt đối sẽ không làm ra chuyện gì với Hàn Mộ Vi cả. Hàn Tử Tư hừ lạnh một tiếng, “Để nó tự múc! Cũng không phải không có tay…… Nhiều năm như vậy, cho dù là một đứa ngốc cũng biết múc cơm như thế nào!” Động tác của Lưu Băng Tinh dừng lại, nhìn thoáng qua Hàn Tử Tư, liền làm theo lời của ông ta ngồi xuống. Hàn Mộ Vũ trong lòng đắc ý, trừng mắt liếc Hàn Mộ Vi một cái, con tiểu tiện nhân này nên cút trở về phòng bếp ăn bánh bao của cô ta đi! Điều khiến cho cô ta bất ngờ chính là Hàn Mộ Vi lại giống như người không xảy ra chuyện gì, chậm rãi đi vào phòng bếp tự múc cơm cho mình, ngồi vào một góc bàn ăn, an tĩnh mà ăn cơm…… Động tác múc canh của Lưu Băng Tinh cứng lại, nhưng vẫn cười nói: “Sớm nên như vậy…… Mỗi ngày đều ở trên lầu, cũng sắp buồn thành bệnh rồi……” Hàn Mộ Vi không có phản ứng, gắp một đũa cải trắng, chậm rãi ăn. Hàn Tử Tư thấy dáng vẻ kia của cô liền chán ghét, căn bản lười phải liếc đến cô. Hàn Mộ Vi làm lơ ba người bọn họ, an tĩnh mà ăn cải trắng cùng cơm, một câu cũng không có nhiều lời. “Chủ nhân, không thể kén ăn! Cải trắng tuy tốt, nhưng hiện tại cô càng cần chính là thịt……” Hệ thống ở trong đầu nhắc mãi. Hàn Mộ Vi do dự một chút, có chút sợ hãi nó có ở trong đầu của cô hát bài ca bánh bao ghê tỏm gì đấy không, suy nghĩ, vẫn là vươn chiếc đũa tới, gắp một miếng sườn heo chua ngọt. Hàn Mộ Vũ nhìn chằm chằm vào cô, nhìn đến cô hành động như vậy, sửng sốt một chút, vẻ mặt trở nên khó coi. Sườn heo chua ngọt này chính là món cô ta thích nhất…… Hiện tại dính nước miếng của con ngốc này, cô ta không thèm ăn nữa đâu! Nhưng cha cũng đang ở đây…… Ở trước mặt Hàn Tử Tư, cô ta cũng không dám tùy hứng, cả bửa cơm Hàn Mộ Vũ đều ăn đến ủy ủy khuất khuất, không ngừng trừng mắt với Hàn Mộ Vi. Cô ta hôm nay tại sao không trốn về phòng ăn bánh bao của cô ta chứ?! Hàn Mộ Vũ rầu rĩ mà nóng giận. Hàn Mộ Vi mắt nhìn thẳng, một đũa cải trắng một miếng xương sườn, chờ ăn xong một chén cơm, liền buông đũa trở về phòng của mình. Trong đầu, bánh bao hệ thống vỗ tay cho cô, “Lúc này mới đúng đấy ~~ vừa no tám phần, vậy là đủ rồi! Nhưng mà lát nữa cô có thể ăn thêm chút trái cây …… Cơ thể của chủ nhân cũng đã mười bảy tuổi, còn không bằng người ta 13 14 tuổi đấy!” Hàn Mộ Vi nhìn nhìn cơ thể của mình, cô đã rất lâu không ngắm bản thân trông như thế nào. Nhưng mà…… Sườn heo chua ngọt thật sự ăn ngon lắm. Nếu nói với người khác, đây là lần đầu tiên cô cô đại tiểu thư của Hàn gia ăn sườn heo chua ngọt, khẳng định sẽ không có người nào tin đâu! Hàn Mộ Vi yên lặng suy nghĩ. Nghe được lời nói trong đầu cô, bánh bao nhỏ không biết vì sao cũng trầm mặc. Từ khi nó bắt đầu ước định với Hàn Mộ Vi, bất luận cô đang suy nghĩ cái gì đều không thể giấu diếm được nó, ngay từ đầu nó chỉ là ôm suy nghĩ hoàn thành nhiệm vụ, nhưng sau khi ước định, bánh bao nhỏ thấy được tất cả những chuyện cô đã trải qua từ nhỏ đến bây giờ, lại nhìn thấy thái độ của Lưu Băng Tinh và Hàn Mộ Vũ đối xử với cô, bất tri bất giác cũng trở nên đồng cảm như bản thân cũng bị như vậy. Một hồi đến phòng, Hàn Mộ Vi liền nhắm mắt lại, nằm xuống giường. Bánh bao nhỏ lập tức từ đồng cảm mà tỉnh táo lại, ở cô trong đầu hò hét: “Không được a!! Hiện tại vừa mới cơm nước xong, chủ nhân sao có thể trực tiếp nằm chứ?! Hiện tại cũng không phải là lúc để ngủ! Cơ thể gầy gò này của chủ nhân, nếu là gặp được chân mệnh thiên tử thật sự, cũng không cách nào hấp dẫn được người ta nha…… Chủ nhân chủ nhân! Nhanh ngồi dậy cho tôi, thay quần áo! Đi xuống lầu tản bộ! Hiện tại với thời tiết này, đúng lúc thích hợp tản bộ…… Còn nữa, thiết bị vận động trong tiểu khu cũng nên sử dụng hợp lý, sức khỏe của cô cũng quá yếu……”
Cố Thiếu Ngang Bánh bao nhỏ đang bay tới bay lui ở bên cạnh Hàn Mộ Vi, giọng nói trong đầu cũng không có dừng lại, Hàn Mộ Vi vốn định ngủ, lại bị nó ồn ào đến căn bản ngủ không được, rơi vào đường cùng, đành phải ngồi dậy, nghe lời mà đứng trước tủ quần áo. “Đây... là cái quỷ gì vậy?! Cô tốt xấu cũng là thiên kim Hàn gia của Giang Thành mà? Một bộ quần áo thể thao liền thân cũng không có sao?!” Bánh bao nhỏ vòng quanh cô hô to gọi nhỏ. Hàn Mộ Vi nhấp môi, trừng mắt liếc nhìn nó một cái, thật vất vả mới từ bên dưới tủ quần áo tìm được một bộ đồng phục thể dục của trường, rộng thùng thình mặc vào cũng giống như quần áo thể thao rất thoải mái, chỉ là bởi vì Hàn Mộ Vi quá gầy, bộ quần áo này lại là bộ size lớn duy nhất còn sót lại, cô mặc vào giống như trộm đồ của người lớn mặc vậy. “…… Kệ, thay bộ này đi!” Giọng nói của bánh bao nhỏ tràn ngập sự thương hại. Hàn Mộ Vi căn bản chưa biết được bản thân bị thương hại, buộc xong đuôi ngựa, cũng không quay đầu lại mà rời khỏi cửa. Hàn Mộ Vũ đang ở phòng khách xem TV, vừa thấy cô xuất hiện, nhịn không được trừng mắt liếc cô một cái. Hàn Mộ Vi không để ý đến cô ta, bánh bao nhỏ này vẫn đang ở trong đầu cô lải nhải, phiền chết được, cô chỉ muốn làm cho nó an tĩnh lại, sau đó nhanh đi ngủ! Tiểu khu nơi Hàn gia sống là tiểu khu cao cấp, an toàn không cần lo lắng, đúng vào lúc chạng vạng, rất nhiều gia đình đều đã ăn xong bữa tối, đang vận động trong công viên của tiểu khu. Từ Hàn gia đi đến công viên, lại đến chỗ thiết bị vận động của ông lão bà lão tập luyện một lúc, Hàn Mộ Vi lúc này mới được hệ thống cho phép về nhà. Vừa mở cửa ra, liền nhìn thấy một bóng người quen thuộc…… Hàn Mộ Vi ánh mắt hơi lóe, là…… Cố Thiếu Ngang? Cố Thiếu Ngang đã mười tám tuổi trông rất tuấn tú, mắt ngọc mày ngài, lúc nói chuyện khóe miệng bắt cười, khiến cho người khác như tắm mình trong gió xuân. Hàn Mộ Vũ ngồi ở một bên, hai mắt phát ra ánh sáng, thẳng tắp mà nhìn chằm chằm Cố Thiếu Ngang. Cố Thiếu Ngang tuy rằng có chút không kiên nhẫn, nhưng trước sau vẫn lễ phép cười. Hàn Mộ Vi cúi đầu, trước đó hệ thống đã cho cô trải qua 3 tháng một lần, cô đã sớm thăm dò rõ ràng tính nết của vị Cố công tử này rồi…… Anh chính là một ngụy quân tử, bên ngoài đối với người khác lễ phép lại thân thiết, kỳ thật rất nhiều người anh ta căn bản không để vào trong mắt. Ví dụ như cô, với tư cách là một người trong ba tháng không hiểu sao bị sắp xếp hẹn hò với anh ta, Hàn Mộ Vi rất rõ ràng, từ ánh mắt đầu tiên anh ta nhìn thấy cô liền không có thiện cảm với cô, cảm thấy cô vừa không thông minh lại yếu đuối, còn khó coi, chỗ đáng khen duy nhất cũng chỉ có một ông ngoại địa vị cực cao ở Đế Đô. Tất cả đều giống như dự liệu của cô trong ba tháng, Hàn Tử Tư vừa thấy cô tiến vào, liền nhường đường cho cô qua, sau một màn chào hỏi khách sáo với cha Cố, liền bảo Cố Thiếu Ngang đưa cô ra ngoài đi dạo. Hàn Mộ Vi biết phản kháng là không thể nào, liền trầm mặc mà đi theo Cố Thiếu Ngang đi ra cửa, làm lơ ánh mắt oán giận của Hàn Mộ Vũ ở phía sau lưng…… “Cô thích ăn thanh long?” Đi được chốc lát, Cố Thiếu Ngang hỏi. Hàn Mộ Vi không nói gì, an tĩnh mà tiếp tục đi về phía trước. Cô biết tại sao anh ta lại hỏi như vậy, vừa mới ngồi xuống , dì Lưu bày một mâm trái cây trước mặt cô. Bánh bao nhỏ ở trong đầu cô vẫn luôn ồn ào đúng lúc nên ăn trái cây, còn giống như đi học, giảng giải cho cô nghe một đống giá trị dinh dưỡng của đủ loại trái cây. Hàn Mộ Vi nghe đến chóng mặt nhức đầu, căn bản không muốn nói chuyện, nhưng vẫn ăn thanh long, lại không nghĩ rằng bị anh ta nhìn thấy. Cô nhớ rõ, lần gặp mặt trong 3 tháng trước, lần đầu tiên gặp mặt, Cố Thiếu Ngang chính là vừa ra tới liền mặt lạnh, cũng không quay đầu lại mà ngồi vào trong xe, để cho cô một mình ngồi ở công viên nửa tiếng, chờ cha Cố ra đón mới trở về. Ngay lúc đó anh ta tựa hồ rất phẫn nộ, cô nghe thấy anh ta lén gọi cho mẹ của anh ta: “Cô gái mà cha sắp xếp, trong vừa gầy vừa nhỏ khô cằn cũng thôi đi, còn là một đứa ngốc, ngồi nửa tiếng ngay cả một câu cũng không nói! Xem ra tin đồn là thật sự, cháu gái của ông lão Vệ là một đứa câm! Còn là một đứa câm IQ thấp nữa chứ!! Mẹ, sao cha có thể sắp xếp một người như vậy cho con xem mắt chứ?!”
Trùng hợp thật, tôi cũng không thích anh! Hình như mẹ của anh ta nói gì đó, sau đó anh ta lại lần nữa bị ép ra gặp cô, mặt ngoài thoạt nhìn rất đàn ông, dáng vẻ không có một tia không tình nguyện. Lần đó cô mặc quần áo chỉ có mấy đồng, hơn nữa đói bụng hai bữa, thoạt nhìn một chút tinh thần cũng không có, trái cây trên bàn cô cũng không có động đến. Mà lúc này đây, cô ăn mặc tuy rằng là đồng phục trường, thoạt nhìn là nhỏ gầy một chút, nhưng ít ra nhìn cũng rất thuận mắt. Hơn nữa, cô tuy rằng không nói gì, nhưng thoạt nhìn cũng không giống một đứa ngốc, Cố Thiếu Ngang hình như không có ấn tượng kém như lần đầu tiên gặp cô. Nhưng chuyện này liên quan gì đến cô chứ? Hàn Mộ Vi nhìn đèn xe cách đó không xa sáng lên, chết lặng mà nghĩ, anh tachính là lái chiếc xe này đâm chết cô sao? Cũng không biết…… Anh ta là không cẩn thận, hay là thật sự quá chán ghét cô, cố ý nhỉ? “Nhà tôi ở Giang Thành có một vườn trái cây, cũng có không ít thanh long, nếu cô thích, cuối tuần chúng ta có thể cùng đi hái!” Cố Thiếu Ngang không hổ là công tử nhà giàu, thấy cô không phản ứng, cũng không xấu hổ, vô cùng tự nhiên mà dẫn dắt đề tài. Dưới đèn đường, Hàn Mộ Vi dừng bước. Cố Thiếu Ngang sửng sốt, cũng ngừng lại theo, cười với cô. “Anh thích tôi sao?” Cô gái nhỏ gầy nhìn thẳng anh ta, không có một tia thẹn thùng, hỏi một câu hỏi như vậy. Cho dù được không ít nữ sinh theo đuổi, nhưng hỏi anh ta trực tiếp như vậy thì cô chính là người đầu tiên. Cố Thiếu Ngang cười một cái, “Chúng ta mới lần đầu tiên gặp mặt.” Anh ta đưa tay ra, muốn giống như một người anh trai xoa xoa đầu cô, lại bị cô nhanh chóng tránh thoát. “Vậy là không thích.” Hàn Mộ Vi kéo kéo khóe miệng, “Trùng hợp thật, tôi cũng không thích anh.” Cố Thiếu Ngang ngây người, cô gái này…… lúc cô nói những lời này, sao có thể bình tĩnh giống như nói “Hôm nay thời tiết rất đẹp” chứ? Nhưng anh ta cũng không cảm thấy không vui, chỉ là có chút kinh ngạc: “Tại sao?” Hàn Mộ Vi nhìn anh ta một cái, nhấp môi, nửa ngày không nói lời nào. Cố Thiếu Ngang cũng không vội, dù bận vẫn ung dung mà nhìn chằm chằm cô, chờ cô trả lời. Nào biết Hàn Mộ Vi đột nhiên xoay người, lại tiếp tục đi về phía trước, cũng mặc kệ anh không đuổi kịp. Cố Thiếu Ngang không nhịn được mà bật cười, nhìn bóng dáng của cô, ngón trỏ hơi hơi xoa xoa cằm, như suy tư gì đấy: “Cô…… Hình như không giống trong tin đồn lắm……” Tài xế Tiểu Trần luôn đi bên cạnh anh ta bỗng lên tiếng: “Xuất thân trong loại gia đình này…… Bên ngoài tin đồn gì đều không thể tin.” Tiểu Trần là người lần này Cố Thiếu Ngang phái đi điều tra Hàn Mộ Vi, tìm hiểu một chút tình hình từ nhỏ đến lớn của Hàn Mộ Vi. “Đúng vậy…… Trong lời đồn cô ấy còn là một người câm nữa!” Cố Thiếu Ngang lắc lắc đầu. Tiểu Trần gật gật đầu, “Thiếu gia, cô ấy đi xa rồi.” Cố Thiếu Ngang nhìn theo hướng của Hàn Mộ Vi, gật gật đầu, nhanh đuổi theo. Đôi chân dài của anh ta, không đến vài phút liền đuổi kịp cô, không vội không từ mà đi phía sau cách cô mấy mét. Hàn Mộ Vi lại giống như không phát hiện ra anh ta, cũng không quay đầu lại, mắt nhìn thẳng đi về phía trước. Tốc độ của cô cũng không nhanh, giống như thật sự chỉ là đang nhàn nhã mà tản bộ. Cố Thiếu Ngang cũng không vội, cứ như vậy đi theo phía sau cô, hai bóng người một dài một ngắn mà chậm rãi kéo dài ở dưới đèn đường. “Chủ nhân chủ nhân, Cố Thiếu Ngang kia vẫn còn đi theo cô kìa!” “……” “Chủ nhân, đây là con chó lang thang hằng ngày cô cho ăn…… Con chó sắn lớn kia ăn còn nhiều hơn cô nữa đấy, nhìn cái tướng của nó kìa…… Hình như nó đang nhìn cô đấy, đáng tiếc hôm nay cô không mang theo bánh bao thịt……” “Chủ nhân, trên mặt đất có vỏ chuối…… Nhanh nhặt lên! Lỡ như người khác dẫm phải thì sẽ té ngã đấy!” “……”
Giá trị của thiện cảm
Hàn Mộ Vi hơi ngừng bước chân lại, nghĩ ở trong đầu, nó chẳng phải nên nhắc nhở cô, cô dẫm vào rồi sẽ té ngã sao? Sao lại lo lắng người khác dẫm vào sẽ như thế nào?
Hệ thống biết cô nghĩ cái gì, hợp lý hợp tình nói: “Chủ nhân, như vậy là không đúng! Vừa rồi trong võng mạc của cô đã xuất hiện vỏ chuối này, hơn nữa cô đã nhắc nhở bản thân không được dẫm vào…… Chính là chủ nhân, cô không có suy xét cho người khác mà!”
Tiếp ➡