⬅ Trước Tiếp ➡
2: Tính toán thất bại.
Nếu Cố Khinh Chu không cứu, lão phu nhân lại kéo thêm mấy năm, khẳng định sẽ bệnh sắp chết. Tới lúc đó, Tư phu nhân rốt cuộc không cần khom lưng cúi đầu.
Không nghĩ tới, Cố Khinh Chu lại cứu sống lão phu nhân, bà già này lại sắp sửa áp bức Tư phu nhân thêm mấy năm.
Điều khiến Tư phu nhân phẫn nộ chính là, lần này Cố Khinh Chu không hề được Tư đốc quân yêu thích, mà phải gọi là cảm kích, coi trọng, càng gắn bó hơn với lão phu nhân!
Đáng giận!
Muốn xử lý đứa nhỏ này, thật khó!
“Nếu Cố Khinh Chu vững gót chân rồi, không sợ hãi, có thể đem những bức thư đó của mình giao cho lão phu nhân không?” Tư phu nhân lo lắng nhất điểm này.
Nếu là như thế, Tư phu nhân liền vạn kiếp bất phục, những lá thư đó quyết không thể để Tư Đốc Quân cùng Tư lão phu nhân biết được.
Cố Khinh Chu lại nói, nếu Tư phu nhân giết cô diệt khẩu, cô liền chuyển những cái thư đó cho toà soạn, rốt cuộc có phải sự thật hay không?
Lòng Tư phu nhân nóng như lửa đốt.
“Mẹ, Cố Khinh Chu trị hết cho bà nội, lão phu nhân thích nó, không phải nó thật sự làm chị dâu của con chứ?” Tư Quỳnh Chi hơi chau khuôn mày đẹp: “Nó là một người nhà quê, nếu thật sự gả cho anh trai con, chẳng phải cả nhà chúng ta sẽ mất mặt à?”
Tư phu nhân trầm mặc như nước.
Tư Quỳnh Chi cũng yên lặng không nói gì.
“Chúng ta đều coi thường Cố Khinh Chu rồi, phải lên tinh thần mới có thể đối phó với con nhóc này!” Tư gia một nửa vui mừng, một nửa ưu sầu.
Cố gia lại là không khí khẩn trương.
Cố Khinh Chu từ đốc quân phủ tái khám trở về, lấy cớ “Quá mệt mỏi”, trực tiếp trở về phòng ngủ, Cố Khuê Chương không dám đi quấy rầy cô.
Cố Khuê Chương ném Cố Khinh Chu ở tầng hầm ba ngày, ông ta lo lắng Cố Khinh Chu ở trước mặt Tư Đốc Quân oán giận, Tư Đốc Quân sẽ giày vò ông ta.
Cố Khinh Chu ở trong phòng ngủ, Cố Khuê Chương lại ngồi trong thư phòng, đốt từng điếu xì gà, khiến thư phòng sương khói lượn lờ, tựa như lụa trắng che kín.
Tần Tranh Tranh trốn đến một nơi rất xa, không dám đến thư phòng tìm xúi quẩy. Bà ta không dám, những người khác càng không dám, tất cả mọi người im như ve sầu mùa đông, nhóm người hầu làm việc cũng phải nín thở.
Ngày hôm sau, tia nắng ban mai từ song cửa sổ tiến vào, nắng ấm dừng ở trên người Cố Khuê Chương, Cố Khuê Chương mới kinh ngạc phát hiện ra mình ngồi ở đây một đêm.
Mới vừa ăn qua đồ ăn sáng, ông ta sắp lê thân mình mệt mỏi chuẩn bị đi làm thì người Tư Đốc Quân phủ tới, mời Cố Khuê Chương đến đốc quân phủ một chuyến.
Từ đốc quân phủ trở về, mặt Cố Khuê Chương hồng hào vui vẻ, tinh thần sảng khoái.
Tư Đốc Quân nói cho Cố Khuê Chương biết: “Khinh Chu là đứa nhỏ hiếu thuận hiểu chuyện, con bé luôn mãi nói với tôi, cha nó chỉ là quan tâm lão phu nhân, không phải không thương con bé.......”
Tư Đốc Quân kêu Cố Khuê Chương đi, chỉ là nói chút lời hay cho Cố Khinh Chu, thuận tiện cảm tạ Cố Khuê Chương nuôi con gái ưu tú đến như vậy, sau đó cho Cố Khuê Chương về nhà.
Cố Khuê Chương giam giữ Cố Khinh Chu, vậy mà Cố Khinh Chu ở trước mặt Tư Đốc Quân nói lời hay cho ông ta, Cố Khuê Chương quả thực cảm động đến không chịu nổi.
“Khinh Chu là con gái làm hưng gia vọng tộc, về sau tiền đồ của mình, đều phải dựa vào Khinh Chu.” Cố Khuê Chương cười ha hả.
Cố Khinh Chu nghe thế, con ngươi đen nhánh sáng quắc liệt diễm, khóe môi hàm chứa ý cười, trước sau không nói chuyện.
Tư Đốc Quân giúp Cố Khinh Chu một ân huệ, người chân chính thương Cố Khinh Chu, có lẽ là Tư Đốc Quân.
Cố Khinh Chu cười khổ.
Qua mười ngày, bệnh tình của Tư lão phu nhân hoàn toàn khỏi hẳn, bà nằm xuống không còn run rẩy, có thể ngủ ngon, Tư Đốc Quân cực kỳ cao hứng.
Y thuật Cố Khinh Chu cũng được mọi người công nhận.
Đồng thời, Cố Khinh Chu tìm Tư Đốc Quân, nhu uyển nói: “Bác trai, những quân y đó tận tâm tẫn trách, cầu ngài đừng xử phạt bọn họ.”
Cố Khinh Chu nắm đúng tâm tình Tư Đốc Quân, một chuyện này, cô biết được Tư Đốc Quân thích cô gái rộng lượng, thiện lương, hiếu thuận. Vì thế, Cố Khinh Chu ở trước mặt ông nỗ lực làm người thiện lương đến cực điểm, làm một đóa sen trắng không dính bụi trần.
Cô có thể ngụy trang giống đến thế...
Tư Đốc Quân mỉm cười, quả nhiên thực vừa lòng, cười nói: “Được, bác nghe Khinh Chu.”
1: Gặp lại Thiếu soái.
Toa thuốc của Cố Khinh Chu có hiệu quả, mấy người quân y viện bên kia, bao gồm cả bác sĩ chính của Tư lão phu nhân là Hồ quân y, ai nấy đều đứng ngồi khó yên.
Bọn họ khó thoát tội.
Tư lão phu nhân nhất định tức chết, Tư đốc quân chỉ sợ cũng tức giận.
Đến ngày thứ mười, Tư lão phu nhân hoàn toàn hết bệnh, y thuật của Cố Khinh Chu chèn ép quân y viện, biến bọn họ thành những người vô dụng, những quân y này đã biết, tiền đồ của bọn họ chấm dứt.
"Đốc quân có nhốt chúng ta vào tù hay không?" Tô quân y hỏi.
Tô quân y là một trong những bác sĩ điều trị chính của lão phu nhân, vợ ông ấy mới vừa sinh cho ông ấy một thằng nhóc mập mạp, cho nên ông ấy rất quý mạng sống.
Nhắc tới tù của quân chính phủ, người quân y viện biến sắc.
Trước đây không lâu, Đại thiếu soái Tư Hành Bái của đốc quân phủ đi ra ngoài bị ám sát, mà mấy sát thủ này lại có thể dùng thế lực của quân chính phủ, khiến cho Tư Thiếu soái cảm thấy rất mờ ám.
⬅ Trước Tiếp ➡