⬅ Trước Tiếp ➡
Tư phu nhân đưa mắt ra hiệu cho các nữ quyến, đám người Cố Khinh Chu liền thối lui đến góc tường Tây Nam, ngồi xuống ghế dựa, lặng im không dám quấy rầy nhóm bác sĩ hội chẩn.
“....... Lão phu nhân, ngài là bệnh trúng gió không thể nghi ngờ. Nửa năm qua, Trung y, Tây y đều thử qua hết, chúng tôi muốn mời ngài đến nước Đức, thiết bị chữa bệnh ở nước Đức rất tiên tiến, bác sĩ y thuật rất cao.” Một người quân y nói.
“Đúng vậy, lão phu nhân.” Một người khác tiếp lời: “Trúng gió không thể chậm trễ, chậm trễ nữa chỉ sợ.......”
Tư Đốc Quân cũng khuyên: “Mẹ, ngài còn muốn bốn đời tụ họp, xem chắt trai ra đời. Đi nước Đức một chuyến đi, trị hết lại trở về, về rồi còn hưởng phúc.”
“Tôi không đi cái nước Đức chó má gì đó!” Lão phu nhân nổi giận: “Cho mấy người nghĩ biện pháp, các người liền nghĩ ra biện pháp như vậy? Bà lão này sinh ở Nhạc Thành, chết cũng muốn chết ở Nhạc Thành, muốn tôi chết ở bên ngoài, đừng có hòng!”
“Mẹ, ngài đừng nói lời không may mắn, hiện tại tàu biển chở khách định kỳ rất ổn định, đi êm như đi trên mặt đất, coi như ngài ra cửa giải sầu đi, Mộ nhi cũng ở nước Đức đó.” Tư phu nhân cũng khuyên nhủ.
Lão phu nhân giận quá, càng không đồng ý hơn.
Tư Đốc Quân, Tư phu nhân cùng nhóm quân y thay phiên nhau khuyên giải, mọi người mồm năm miệng mười, làm lão phu nhân càng thêm nổi trận lôi đình.
Bà cụ tức chết đi được.
“Thật ra không cần phải đi nước Đức, bệnh của lão phu nhân căn bản không phải là trúng gió.” Đương lúc mọi người tận tình khuyên bảo, phía sau đột nhiên truyền đến giọng nói nhỏ nhẹ.
Cố Khinh Chu đứng lên, con ngươi nhu uyển nhìn mọi người, tự tin lại an tĩnh nói.
Tất cả mọi người lắp bắp kinh hãi, ngoái đầu lại nhìn cô.
1: Phân tích căn bệnh.
Ánh mắt mọi người trong phòng, liền rơi vào người Cố Khinh Chu.
Cố Tương cùng Tần Tranh Tranh đầu tiên là sửng sốt một chút, sau đó chửi thầm Cố Khinh Chu: Vì muốn biểu hiện, lại dám chen lời bác sĩ!
Cũng không nhìn thời cơ, đồ cái con ngu xuẩn!
Tần Tranh Tranh định thần trước, lúng túng nhận lỗi với Tư đốc quân cùng Tư lão thái: "Lão phu nhân chớ trách, đốc quân chớ trách, Khinh Chu không hiểu chuyện."
Rồi sau đó, Tần Tranh Tranh nhéo tay Cố Khinh Chu một cái: "Bác sĩ đang xem bệnh, con chớ không hiểu chuyện, làm trễ nãi việc khám bệnh của lão phu nhân!"
"Cô để cho Khinh Chu nói!" Tư lão phu nhân lên tiếng.
Không phải Tư lão phu nhân tin tưởng Cố Khinh Chu, chẳng qua là người cả phòng đều khuyên bà đi nước Đức trị liệu, cho là bà giấu bệnh sợ thầy, không có ai nói đỡ cho bà, làm bà tức chết.
Bây giờ, chỉ có Cố Khinh Chu là đứng lên nói thay, bất kể có đúng hay không, phải kéo một người về đội mới quan trọng.
Tư lão phu nhân cảm thấy mình quá thế đơn lực bạc.
"Khinh Chu, con tới đây." Tư lão phu nhân dùng kế hoãn binh, trước hết để cho Cố Khinh Chu quấy nhiễu một trận, đuổi bác sĩ đi, sau đó lại nói nhỏ với cô sau.
Để cho bà đi xa nghìn trùng chữa bệnh, đây là vạn vạn không thể nào.
"Dạ, lão phu nhân." Cố Khinh Chu mặc quần lụa màu xanh, bước đi ưu nhã, gấu quần thướt tha, lộ ra đôi giày màu đỏ chỉ bạc thêu tinh xảo.
Cả người Cố Khinh Chu, từ xiêm áo phối hợp với phụ kiện, cùng với ngôn hành cử chỉ, đều phá lệ tao nhã.
Cô đi tới mép giường Tư lão phu nhân.
"Con cũng vừa mới bắt mạch, con nói một chút chẩn đoán của con xem." Tư lão phu nhân nói.
Tư phu nhân cau mày: "Mẹ, ngài đùa vui quá, Khinh Chu vẫn còn con nít, con bé đã đọc qua mấy cái y án? Chỉ sợ ngay cả bắt mạch con bé còn bắt không đúng!"
Chẳng may lão phu nhân bị Cố Khinh Chu chữa chết, ngược lại cũng là chuyện tốt, sau này không còn mẹ chồng làm khó mình, chẳng qua là đốc quân đang ở đây, Tư phu nhân vì giữ thể diện vẫn phải nói ra câu đó.
"Nghe con bé nói một chút cũng không sao." Tư lão thái không để ý tới con dâu quấy nhiễu, cố ý nói.
Cố Khinh Chu liếc nhìn Tư lão phu nhân thấy lão phu nhân gật đầu với cô, mâu quang trong sáng đầy khích lệ, Cố Khinh Chu liền hơi hạ mi mắt, nghiêm mặt nói: "Lão phu nhân không phải là trúng gió."
"Tiểu thư hiểu lầm, lão phu nhân đích xác là trúng gió nhẹ, đã gần nửa năm rồi." Một vị là Hồ quân y, gần năm mươi tuổi, là bác sĩ chủ trị cho Tư lão phu nhân, đảm nhiệm chức vụ viện trưởng ở quân y viện Tư đốc quân.
Hồ quân y là người của trung y thế gia, hai mươi tuổi đi Đức quốc học Tây y, về nước phục vụ cho chính phủ, trung tây kết hợp, y thuật rất khá.
Ông không chỉ có giỏi Tây y mà còn am hiểu Đông y. Nói về bắt mạch, Hồ quân y càng có kinh nghiệm hơn.
Là người chuyên nghiệp, Hồ quân y giữ vững ý kiến của mình, không cho Cố Khinh Chu cơ hội quấy rối.
"Không phải là trúng gió, là ẩm tà (*)!" Cố Khinh Chu nói rất chắc chắn: "Lão phu nhân phát bệnh, đều là nằm liệt giường mà phát, co quắp, tay chân rung động, nhưng chưa bao giờ bán thân bất toại, miệng méo mắt nghiêng."
(*) Ẩm tà: 1 chứng bệnh gan dạ dày hư hàn
Tư lão phu nhân hơi ngạc nhiên, ngước mắt nhìn Cố Khinh Chu.
Cố Khinh Chu nói đúng.
Tư đốc quân cùng Tư phu nhân cũng giật mình: Bệnh của lão phu nhân được giữ bí mật, đừng nói là Cố Khinh Chu mới từ nông thôn tới, chính cháu gái lão phu nhân là Tư Quỳnh Chi cũng chưa chắc rõ ràng triệu chứng.
"Đứa nhỏ này thật biết Đông y sao?" Tư phu nhân oán thầm, khó tin.
Đương lúc Tư phu nhân giật mình, Hồ quân y lập tức phản bác Cố Khinh Chu: "Đây là triệu chứng trúng gió thời kỳ đầu, ít ngày nữa sẽ xuất hiện triệu chứng phía sau."
"Cái này hoàn toàn bất đồng." Cố Khinh Chu nói.
⬅ Trước Tiếp ➡