Cố Khinh Chu che dù, Tần Tranh Tranh cùng Cố Tương che chung một cái, xuống xe bước vào Tư Công Quán.
"Cố phu nhân, Cố tiểu thư, mời đi bên này." Người giúp việc ra nghênh đón, cố ý dẫn đường cho mẹ con bọn họ.
Con đường dẫn vào lót đá cẩm thạch, trời mưa có chút trơn trượt, Cố Khinh Chu đi rất chậm. Hai bên đường mòn là những hàng cây xanh thấp bị nước mưa cọ rửa sạch sẽ, lá cây màu bích đẹp đẽ lóng lánh, ở nơi này tháng chạp trời đông giá rét vẫn hiển lộ sức sống, cảnh đẹp ý vui.
Vòng qua hai căn nhà nhỏ, mới tới sân vườn của Tư lão phu nhân.
Sân vườn của Tư lão phu nhân là một nơi tinh xảo kiểu xưa, ba gian phòng chính, bốn gian phòng hai bên. Chấn song khắc hoa văn dùng thủy tinh thay thế màn cửa sổ bằng lụa mỏng, bên trong phòng dùng đèn thời Minh thay thế bóng đèn điện, tất vẫn duy trì phong cách cổ xưa.
"Sao nhiều người như vậy?" Vừa vào cửa, Cố Tương liền nhìn thấy bóng người trong chính đường, không khỏi cau mày.
Có rất nhiều người ở đây, không dễ phát huy a.
"Vì sao mỗi lần Đốc Quân phu nhân gọi chúng ta tới, lại không cho chúng ta cơ hội riêng?" Trong lòng Cố Tương căm tức.
Cô ta phát giác Đốc Quân phu nhân đùa bỡn bọn họ, hết lần này tới lần khác Cố Tương cùng Tần Tranh Tranh có mưu đồ, cũng chỉ có thể bị Đốc Quân phu nhân đùa bỡn.
Người giúp việc dẫn đường giải thích: "Rạng sáng nay lão phu nhân lại bị bệnh, cho nên mời rất nhiều bác sĩ đến, Cố phu nhân, Cố tiểu thư, bên này."
Vừa nói, cô ấy liền dẫn ba người đến một căn phòng nhỏ bên cạnh.
"Lúc nào lão phu nhân gặp chúng tôi?" Cố Tương kéo người giúp việc hỏi.
Người giúp việc hơi cười, nói: "Yên tâm, một hồi là có thể thấy ngài."
"Lão phu nhân không sao chứ?" Cố Khinh Chu hỏi.
"Có bác sĩ ở đây, Cố tiểu thư yên tâm." Người giúp việc cười nói.
Người giúp việc dặn dò người khác dâng trà, sau đó tự đi vào chính đường, cùng Đốc Quân phu nhân chào hỏi, nói người của Cố gia tới.
Bên ngoài mưa vẫn rơi, bên trong nhà đốt lò sưởi, lò lửa cháy mạnh ấm áp, Cố Khinh Chu tay bưng trà, từ từ uống mấy hớp, ánh mắt vượt qua chấn song, nhìn ra bên ngoài.
Tần Tranh Tranh cùng Cố Tương nói nhỏ, Cố Khinh Chu cũng không có hứng thú.
Ước chừng một thời gian sau, Tam tiểu thư Đốc Quân phủ Tư Quỳnh Chi đi vào, cười nói với Tần Tranh Tranh: "Cố phu nhân, bà nội con nói muốn gặp mọi người, mau theo con tới chào."
Tư Quỳnh Chi nhàn tĩnh ôn nhu, nhìn rất nhu thuận, cô ấy không thích Cố Khinh Chu cùng Cố Tương, nhìn cũng không nhìn hai người, liền dẫn Tần Trang Tranh xuyên qua hành lang đến phòng chính.
Cố Tương tiến lên mấy bước, che đi Cố Khinh Chu sau lưng.
"Mình đẹp như vậy, bà cụ nhìn mình đầu tiên, chỉ sợ nhìn cũng không thèm nhìn Cố Khinh Chu." Cố Tương rất tự tin.
Tần Tranh Tranh cũng có chút tự mãn, nhìn Cố Khinh Chu.
Vì vậy, Cố Khinh Chu bị đẩy đến cuối cùng, khóe môi khẽ nhúc nhích, cũng không để ý, mà là yên lặng đi theo ở phía sau.
Lão phu nhân nằm bên trong phòng chính, Tư phu nhân đang trước giường, Tư Đốc Quân ở bên cạnh nói chuyện, những người khác của Tư gia đều ở đây với bác sĩ.
Tư lão phu nhân dựa người vào gối, nửa ngồi.
Tư Quỳnh Chi người mang Cố gia tới, Cố Tương chen ở phía trước nhất, không kịp chờ đợi kêu câu: "Lão phu nhân!"
1: Bắt mạch.
Cố Tương biết đạo lý “Vào trước là chủ”, muốn Tư lão phu nhân có hảo cảm với cô ta, về sau sẽ thấy Cố Khinh Chu không vừa mắt.
Cho nên, Cố Tương cướp đoạt cơ hội, vội vàng tỏ vẻ thân thiện, gọi một tiếng “Lão phu nhân”.
Cố Tương cao gầy mỹ diễm, ngũ quan tinh xảo, mái tóc xoăn dài xoã tung, áo khoác lông chồn vừa người, vẻ ngoài kiều mị, dáng người thướt tha lả lướt, người người đều thích.
Cố Tương cũng biết mình đoan trang vũ mị, dáng vẻ nhàn nhã thời thượng, xứng đôi với Thiếu soái đốc quân phủ, cô ta đắc ý, muốn đạt được ấn tượng đầu tiên của lão phu nhân, cho rằng cô ta mới là vị hôn thê của thiếu soái.
Không ngờ, lão phu nhân nhìn cô ta, con ngươi bình tĩnh ung dung lại hơi nhăn lại.
Trong lòng Cố Tương đánh bộp một cái: “Chẳng lẽ bà không thích mình? Sao có thể?”
Lão phu nhân nhíu mày rồi nhanh chóng buông ra, đôi mắt vi lượng, trong mắt có ý cười.
Cố Tương thấy ở trong mắt cực kì vui, quả nhiên cô ta quá lo được lo mất.
“Lại đây, đứa trẻ ngoan.” Lão phu nhân vẫy tay, đôi mắt vui mừng vừa lòng.
Cố Tương vui mừng như điên, cô ta liền biết Tư lão phu nhân thật tinh mắt, yêu thích cô ta. Chỉ là, vừa mới nãy nhíu mày là có ý gì?
Cố Tương cũng không kịp nghĩ nhiều, cô ta bước nhanh tiến lên, muốn giữ chặt tay lão phu nhân, miệng lưỡi càng thêm thân thiết, chỉ kém gọi bà nội, ngọt ngào: “Lão phu nhân......”
Tư lão phu nhân lại hất tay ra, chỉ tay về góc bên cạnh, không cho Cố Tương giữ chặt, vẻ mặt lạnh lùng nói: “Không phải cháu.” Ánh mắt hiền lành lướt qua bả vai Cố Tương, dừng ở Cố Khinh Chu phía sau.
Cố Tương tức tối, đứng ngây ra đó, không di chuyển được, khuôn mặt đẹp thoáng chốc đỏ bừng.
Lão phu nhân lại hoàn toàn không phát hiện ra, trong mắt chỉ nhìn thấy Cố Khinh Chu.
Cố Khinh Chu lúc này mới bước qua người chị gái, tiến lên hành lễ: “Lão phu nhân, thỉnh an ngài!”
Lão phu nhân, thỉnh an ngài! Nghe thế, Tần Tranh Tranh, Tư phu nhân cùng Tư Quỳnh Chi suýt chút nữa cười ra tiếng.