Người làm cùng Cố Khinh Chu đi ra ngoài, Cố Khinh Chu ngước mặt lên hỏi anh ấy: “Anh là người câm bẩm sinh sao?”
Ánh nắng xuyên qua tán cây hòe, ấm ấm áp áp, dừng ở nét mặt cô gái, ánh mắt cô tựa như đá quý màu đen tuyệt đẹp, bình tĩnh nhìn anh ấy.
Vẻ mặt người đàn ông không thay đổi, lười trả lời, tiếp tục đi ra ngoài.
Cố Khinh Chu cũng không trông cậy vào anh ấy sẽ lắc đầu hoặc là gật đầu, theo sát bước chân anh ấy.
Ra đến phố tây Bình An, nơi có xe kéo, người đàn ông lưu loát búng tay một cái, giống như đang gọi ô tô nhà mình, gọi xe kéo lại.
Anh ấy ra hiệu cho Cố Khinh Chu, ý bảo Cố Khinh Chu tự mình lên xe, sau khi xong việc anh ấy nhanh chóng quay người về tiệm thuốc, cũng không thèm nhìn cô.
Người làm này rất có cá tính!
Cố Khinh Chu nhìn bóng dáng anh ấy, chưởng quầy cùng Mộ Tam Nương chưa thấy qua đại quan quý nhân gì không biết anh ấy là người thâm sâu bao nhiêu, Cố Khinh Chu lại hiểu một vài phần.
Khóe môi cô hiện lên một nụ cười nhẹ: “Xem ra, mình tìm được một vị quý nhân!”
Hôm nay thu hoạch cũng không tệ lắm.
Vận khí tới, chắc chắn là ngăn không được.
Cố Khinh Chu mỉm cười, ngồi xe về Cố Công Quán.
Chờ cô về đến nhà thì đã là hoàng hôn. Ánh nắng chói mắt chiếu rọi căn nhà ba tầng Cố Công Quán, ngoài lan can màu trắng ngà, dây thường xuân trồng nửa bức tường đang theo gió lay động, đắm chìm trong ánh nắng chiều lộng lẫy sáng chói.
Căn nhà này thật tinh xảo.
Đôi mắt Cố Khinh Chu lộ ra sự sắc bén trầm ổn không hợp tuổi, đứng ở ngoài cánh cửa sắt, tinh tế đánh giá Cố Công Quán, thật lâu không gõ cửa.
Thật tốt, đây là nhà của ông ngoại cô.
“Năm đó, có phải mẹ cùng cậu mình lớn lên ở đây không? Lúc bọn họ còn nhỏ có dáng vẻ gì?” Cố Khinh Chu đứng ở cửa, lẳng lặng suy ngẫm, mưu toan tìm kiếm chuyện cũ.
Cô nhớ tới bây giờ căn nhà đã thuộc về Cố gia, khóe môi hiện lên một nụ cười nhàn nhạt, tiếng cười lạnh lẽo.
Sau một lúc lâu, cô mới gõ cửa Cố Công Quán.
“Phu nhân.” Cố Khinh Chu vào cửa, thấy Cố Khuê Chương chưa trở về, chỉ có Tần Tranh Tranh ngồi ở phòng khách, ánh mắt âm trầm, Cố Khinh Chu tiến lên, nhẹ nhàng chào một câu.
Tần Tranh Tranh khẽ nhếch cằm, kiêu căng gật đầu.
Cố Khinh Chu liền đi lên lầu.
Rồi sau đó, cô nghe được tiếng chuông điện thoại.
Tần Tranh Tranh đi nghe điện thoại.
Cố Khinh Chu nằm ở ngoài lan can màu trắng ngà, giả vờ thưởng thức hoàng hôn nơi xa, lỗ tai lại đang nghe cuộc nói chuyện dưới lầu.
Cố Khinh Chu không nghe được cụ thể, nhưng Tần Tranh Tranh nói chuyện vô cùng nịnh nọt, kích động.
Không cần phải nói, là phủ Tư Đốc Quân đang gọi tới.
Cố Khinh Chu lạnh lùng cười, trở về phòng nghỉ ngơi. Cuộc điện thoại này, Tần Tranh Tranh hẳn là sẽ giấu kín, tuyệt đối không nói cho Cố Khinh Chu biết.
1: Tạm thời liên minh.
Hôm sau trời mưa lành lạnh, hạt mưa rơi tí tách bên ngoài cửa sổ thủy tinh, ôn nhu dịu dàng, chẳng qua là hơi lạnh mà thôi. Một con chim sẻ né tránh mưa, đậu xuống bệ cửa sổ phòng Cố Khinh Chu, dùng cái mỏ hồng hồng rỉa cánh.
Thấy Cố Khinh Chu chải tóc, chim sẻ cũng không sợ, ngược lại hăng hái bừng bừng quan sát cô.
Cố Khinh Chu mỉm cười.
"Sau này lúc rãnh rỗi, mình sẽ nuôi chim sẻ chơi, cũng vui vẻ." Cố Khinh Chu thấp giọng nói.
Chẳng qua là nghĩ như vậy thôi, chứ nếu thật cho cô nuôi, cô cũng chưa chắc nuôi tốt. Chim sẻ cần nuông chiều, cần phải nuôi trong cảnh giàu sang, mới có thú vui.
Chuyện nhỏ, tâm trạng Cố Khinh Chu cũng không tệ lắm, cô vén mái tóc dài lên, cột thấp, tóc mai được kết bằng trâm ngọc phỉ thúy, lại thay một bộ váy khâm xẻ tà màu xanh thêu chỉ ngũ sắc, thu dọn phòng rồi đi xuống lầu.
Hôm nay Cố Khinh Chu xuống lầu hơi trễ, cả nhà đều ngồi ở phòng ăn đợi Cố Khinh Chu.
"Cha, con tới trễ." Cố Khinh Chu cười nói.
Mọi người đều nhìn cô.
Cô mặc một bộ váy kiểu xưa, tóc mái rũ thấp, lộ ra cần cổ trắng mịn màng, đôi vai thon thả, nhu mì lại thanh thuần, đem bộ váy khâm thời xưa trở thành một bộ váy gợi cảm lả lướt.
"Không nghĩ tới khâm sam kiểu cũ lại đẹp như vậy, mình cũng phải mặc thử thôi." Bà hai và bà ba lén thèm muốn trong lòng.
Mấy năm nay trong thành đã sớm không còn khâm sam kiểu cũ, các nữ quyến danh môn đều thích mặc quần áo phương Tây, váy dài cùng khoác da.
Đột nhiên thấy Cố Khinh Chu ăn mặc như vậy, hai bà nhỏ thấy đáy mắt Cố Khuê Chương lộ vẻ hài lòng. Các bà dùng sắc mê người, vì tranh sủng, thủ đoạn gì cũng phải dùng tới.
Mẹ con Tần Tranh Tranh thì tròng mắt âm lạnh.
"Chị, chị nhìn Cố Khinh Chu kìa, nó lại mặc cái loại quần áo cũ kỹ." Lão Tứ Cố Anh thấp giọng nói với chị cả Cố Tương.