⬅ Trước Tiếp ➡
Hôm nay là chuẩn bị cho Cố Khinh Chu.
Chờ Cố Khinh Chu nhảy xong, Tư phu nhân lại đi nâng cốc chúc mừng mọi người.
Bà ta gọi Tư Đốc Quân đang nghỉ ngơi trở lại, ba người đứng ở ban công hành lang lầu hai, quan sát toàn bộ phòng khiêu vũ.
Trên ghế Baroque góc tây nam có ngồi mấy người, trong đó có một cô gái mặc đầm màu hồng, là Cố Khinh Chu.
"Đó là con bé." Tư phu nhân chỉ cho Tư Đốc Quân thấy.
Tư Đốc Quân nhìn xuống lầu một phòng khiêu vũ, thấy không rõ khuôn mặt Cố Khinh Chu, chỉ có thể nhìn thấy tư thái yểu điệu của cô, tóc đen dày, tư thế ngồi ưu nhã.
"Cũng không tệ lắm." Tư Đốc Quân nói: “Nhìn có vẻ an phận, quy củ."
Trong lòng Tư phu nhân hiện lên một nụ cười lạnh: Một hồi nữa, ông sẽ không còn cảm thấy cô ta "Cũng không tệ lắm".
Tư phu nhân muốn thay con trai lui cửa hôn sự này, trước mắt có hai vấn đề nan giải: Thứ nhất, Tư Đốc Quân nặng chữ tín, nhất định phải thực hiện lời hứa, không chịu lui; thứ hai, Cố Khinh Chu cầm trong tay đồ của Tư phu nhân, cô cũng không chịu lui.
Thứ mà Cố Khinh Chu cầm, Từ phu nhân muốn chầm chậm cướp lại, không thể nóng vội, làm tức giận Cố Khinh Chu; mà Tư phu nhân có thể giải quyết một trong hai vấn đề, là Tư Đốc Quân với vụ hôn nhân này.
Nếu Cố Khinh Chu mất hết mặt mũi, như vậy Tư Đốc Quân sẽ không có cách nào chấp nhận cuộc hôn nhân này, Tư Đốc Quân bất mãn, việc từ hôn liền ở trong tầm tay.
Tư phu nhân hao tổn tâm cơ, dụng ý ở đây.
Bà ta muốn để cho Cố Khinh Chu mất mặt ở trước mặt mọi người, để Tư Đốc Quân có ấn tượng đầu tiên đối với cô không tốt.
"Cha, phía dưới là điệu waltz, chuẩn bị đặc biệt cho chị dâu." Tư Quỳnh Chi ở bên cạnh nói. Cô ấy không thừa nhận Cố Khinh Chu, lại thuận theo ý của cha, hô là "Chị dâu", gọi xong trong lòng mắc ói.
Tư Đốc Quân hài lòng.
Chuẩn bị đặc biệt cho Cố Khinh Chu, đủ để cho Cố Khinh Chu trở thành tiêu điểm của mọi người, vợ an bài như vậy, Tư Đốc Quân cảm thấy bà ta rất chu đáo.
"Con bé được nuôi dưỡng ở nông thôn, chỉ sợ nhảy không được tốt." Tư Đốc Quân cười nhẹ nhàng nói.
Lại có chút bảo vệ cô!
Trên mặt Tư Quỳnh Chi hiện lên mấy phần gợn sóng.
Lúc này, người trẻ tuổi mặc áo đuôi tôm màu đen đi bên cạnh sĩ quan của Tư phu nhân bước về phía Cố Khinh Chu, mời cô nhảy điệu thứ nhất.
"Sắp bắt đầu." Tư phu nhân lạnh lùng nhìn sàn nhảy, thấy Cố Khinh Chu đứng lên, bước chân suýt chút nữa trượt ngã, có chút cười lạnh.
2: Xuất sắc.
Một đứa con gái nông thôn chỉ sợ mang giày cao gót còn đứng không vững, nói gì khiêu vũ?
Tư Đốc Quân cùng Tư Quỳnh Chi cũng nhìn xem.
Tiếng nhạc vang lên, vũ điệu tinh tế triền miên, đèn thủy tinh trong đại sảnh dần dần tối lại ánh đèn chỉ còn lại một chùm, chiếu lên người Cố Khinh Chu.
Những người khác hiểu ý, đều biết quy củ vũ hội, nhao nhao lui ra khỏi sân nhảy.
Sau đó, khúc nhạc chầm chậm từ từ trở nên nhanh hơn, chàng trai trẻ tuổi dẫn Cố Khinh Chu khiêu vũ, điệu nhảy càng lúc càng nhanh hơn.
Cố Khinh Chu không kịp đề phòng, suýt chút nữa té ngã.
"A." Tư phu nhân cười lạnh, quả nhiên Cố Khinh Chu rất nhanh liền mất mặt.
Hiện tại, toàn bộ sân nhảy đều chỉ tập trung nhìn một mình Cố Khinh Chu, tất cả mọi người đều xem, bọn họ cũng biết đêm nay Cố Khinh Chu mới là nhân vật quan trọng của yến hội, lại không biết là ai, cho nên không chuyển mắt nhìn cô.
Tất cả mọi người mang theo một chút hiếu kỳ, chăm chú nhìn Cố Khinh Chu.
"Chẳng mấy chốc nó sẽ mất hết mặt mũi, trở thành trò cười của toàn bộ Nhạc Thành. Đốc Quân trọng nhất sĩ diện, con dâu tương lai trở thành trò cười, đoán chừng ông sẽ không thèm nhìn Cố Khinh Chu một cái." Tư phu nhân nghĩ thầm.
Tất cả đều chiếu theo kế hoạch của Tư phu nhân, Tư phu nhân yên tâm hơn chút.
Tư Quỳnh Chi nhìn trong sàn nhảy, Cố Khinh Chu sai một bước, cô ấy liền nói với cha: "Cha, cha nhìn cô ấy nhảy cũng không tệ lắm..." Tư Đốc Quân nhíu mày.
Ông không có đánh giá gì đặc biệt với điệu nhảy, nhưng ông vẫn nhìn thấy Cố Khinh Chu suýt chút nữa té ngã.
Tư Đốc Quân nghĩ thầm: "Đã biết đêm nay có yến hội, chẳng lẽ không thể đi học mấy điệu nhảy sao? Đến trưa liền có thể học được. Xem ra, đứa bé này không đủ cố gắng."
Trong lòng nháy mắt có mấy phần không vui.
Tư phu nhân thấy được, lại càng hài lòng. Cố Khinh Chu sai một bước, Đốc Quân liền nhíu mày rồi; đợi lát nữa cô té ngã xấu mặt, đoán chừng tối nay Đốc Quân sẽ không muốn gặp cô.
Tư phu nhân lại thở phào một cái.
Đợi bà ta hoàn hồn, đã thấy Cố Khinh Chu trên sân nhảy điều chỉnh tốt bước chân, dần dần tăng tốc cùng với bạn nhảy, cô không phạm sai lầm tiếp theo.
Tiết tấu của nhạc càng ngày càng nhanh hơn.
Bước chân của người kia cũng nhanh hơn.
Nhưng Cố Khinh Chu đi theo anh ta, nửa bước cũng không sai lệch, giống như nước chảy mây trôi, chăm chú nhảy cùng bạn nhảy, váy dài màu hồng u bay trong sàn nhảy, giống như một con bướm.
Tư phu nhân kinh ngạc, trong lòng hoảng sợ: "Việc này sao có thể!"
⬅ Trước Tiếp ➡