Anh lột da một người đang sống sờ sờ, cả đời này Cố Khinh Chu cũng không quên được tiếng kêu thảm thiết kia.
Biến thái nhất chính là, anh giữ đầu của cô, ép cô nhìn.
Cố Khinh Chu không muốn nhìn, cô bị dọa đến tay chân mềm nhũn.
Cuối cùng, tên biến thái này tự mình cầm người không còn da và máu đóng ở trên cọc gỗ, Cố Khinh Chu nhìn thấy người kia co rút, da anh không còn, anh vẫn chưa chết...
Mười phần thảm liệt, có thể nói là địa ngục nhân gian!
Cố Khinh Chu muốn ói, đã nôn ba bốn lần, trong dạ dày chẳng còn gì nữa.
Cô vừa buồn nôn lại sợ, nước mắt lã chã, lại bị cái tên biến thái này hôn đắm đuối, trong đầu dần dần mơ hồ, cô choáng váng.
Biến thái nhất chính là, đáng sợ như vậy, anh vẫn còn tâm tư để hôn!
Quả thực là ma quỷ!
Người đàn ông lại càng hôn sâu hơn.
Mỗi lần giết người, cả người anh đều phấn khởi, tinh thần đặc biệt vui sướng.
Bàn tay thô ráp của anh vờn quanh người cô, Cố Khinh Chu khóc, toàn thân không có nửa phần khí lực, mặc cho người đàn ông bóp nghiến bóp tròn.
Cô về thành là có mục đích, cô cần hoàn thành, mà không phải tới đây làm kỹ nữ cho anh!
Cố Khinh Chu hận cùng cực, buổi tối trên xe lửa kia, lẽ ra mình nên lớn tiếng gào thét cho anh bại lộ chứ!
"Xử nữ?" Giọng người đàn ông khàn khàn, đè nén hô hấp nặng nề.
Mặt Cố Khinh Chu đầy nước mắt, tinh thần ở biên giới chuẩn bị sụp đổ, cô vừa mới nhìn thấy một người sống bị lột da, nào còn có tinh thần nghe anh nói?
Bên tai cô ông ông.
"Nhỏ như vậy, có lẽ còn là xử nữ." Hô hấp người đàn ông càng gấp gáp hơn: "Cô không chịu nổi."
Anh mở cửa xe ngồi vào ghế sau, bảo tài xế: "Đến kỹ viện!" Kỹ viện được xem như kỹ quán tương đối cao cấp. Tài xế nói dạ, tăng nhanh tốc độ xe.
3: Cực hình và mạnh mẽ.
Đến cổng kỹ viện, anh khiêng Cố Khinh Chu trên vai, đưa vào một chỗ.
"Không, không!" Cố Khinh Chu hoàn hồn, thấy kỹ viện lại hoảng sợ.
Cô không phải kỹ nữ, cô không muốn vào chỗ này!
Người đàn ông lại vỗ vào mông cô: "Ngoan!"
Cố Khinh Chu liền đầu váng mắt hoa, bị anh khiêng trên vai, đầu ngược máu, triệt để mất đi cảm giác phương hướng, cả người giống như giẫm trên đám mây, rốt cuộc không còn khí lực giãy dụa.
Anh không để ý ánh mắt bốn phía, đưa cô vào một gian phòng xa hoa.
Anh thả cô xuống liền hôn cô, đặt cô vào vách tường đầu giường bên cạnh, hôn đến điên cuồng, chiếm đoạt lấy cánh môi mềm mại của cô, gần như muốn xé rách cô.
Cố Khinh Chu không còn chút sức lực nào.
"Thiếu gia..." Chợt, một người phụ nữ vóc dáng nóng bỏng tiến vào trong phòng.
Cái tên biến thái này liền buông Cố Khinh Chu ra.
Hô hấp của anh nặng hơn, nặng đến từng hồi, giống như mãnh thú sắp phát tiết.
Anh rời khỏi môi Cố Khinh Chu, Cố Khinh Chu cho là mình rốt cục được giải thoát, người đàn ông từ phía sau lại móc ra một bộ còng tay, khóa tay Cố Khinh Chu vào chân giường.
Cố Khinh Chu giãy dụa, la hét, lại không có cách nào cởi ra, khóc lên: "Anh làm gì thế, cái tên biến thái này, anh là đồ cặn bã, anh mau thả tôi ra!"
Cô không muốn nhìn anh giết người, càng không muốn nhìn anh “sinh hoạt vợ chồng”.
Anh khóa cô lại ở cây cột bên giường.
Cố Khinh Chu khóc: "Đồ biến thái, biến thái, bệnh hoạn, biến thái!" Nước mắt không nhịn được lại lăn xuống.
Người đàn ông mặc kệ Cố Khinh Chu cuồng loạn, chỉ đẩy người phụ nữ kia xuống giường, động tác dã man hung tàn.
Cố Khinh Chu bị khóa ở bên giường, anh làm cái gì, cô biết hết, sau đó cô triệt để sụp đổ.
Mười sáu tuổi, cô tựa như đã thấy được những giây phút hắc ám nhất của cuộc đời.
Một giờ sau, cái tên biến thái cuối cùng cũng đứng dậy từ người phụ nữ kia.
Anh tắm rửa, cởi còng tay Cố Khinh Chu, muốn dẫn cô rời đi.
Lên xe, người đàn ông vuốt mặt Cố Khinh Chu: "Tỉnh táo chưa, bị dọa rồi hả?"
Dọa?
Cố Khinh Chu vừa muốn mắng vừa muốn cười, chiều nay cô như đi một vòng qua địa ngục, anh lại hời hợt hỏi cô có phải bị dọa hay không...